You are hereCĐTT 005

CĐTT 005


By admin - Posted on 09 November 2008

Ở LẠI HAY ĐI ?

Sáng nay mới 8 giờ hơn, Thầy Truyền Đạo Lê Phước Thuận, Thư ký Văn Phòng Địa Hạt Đông Nam Bộ, đến nhà chúng tôi tại Gia định, báo tin Ban Trị Sự Địa Hạt muốn gặp tôi gấp.

Trên đường đi, tôi hỏi Thầy có việc gì vậy ? Thầy cho biết là Truyền Đạo Đặng văn Đàng tại Túc Trưng bịnh nặng xin tạm nghỉ để chữa bịnh, Địa Hạt muốn cử tôi đến đó thay.

Tại Văn Phòng Địa Hạt, Ban Trị Sự Địa Hạt đang họp và tôi được Mục sư Phan văn Tranh, Chủ nhiệm Địa Hạt cho biết là Hội Thánh tại Túc Trưng có 500 tín đồ, một Trường học 7 lớp. Truyền Đạo Đàng bị bịnh xin tạm nghỉ, chưa có người thay, Mục sư Chủ Nhiệm Địa Hạt hỏi tôi có đồng ý đến đó thay không.

Tôi chưa kịp trả lời, thì Mục sư Phạm văn Năm, Nghị viên Địa Hạt và là Trưởng Ban Truyền Thanh Truyền Hình Tổng Liên Hội kéo tôi ra ngoài bảo tôi là đừng đi Túc Trưng vì ông muốn tôi ở lại Sàigòn để nhận nhiệm vụ Trưởng Phòng Hành Chánh Truyền Thanh Truyền Hình, như ông đã nói với tôi vài ngày trước đó. Mục sư Năm đã gặp tôi và muốn giao tôi công việc soạn Chương trình phát thanh, phát hình, trả lời thư thính giả, còn Mục sư Nguyễn Lâm Hương sẽ lo phần kỹ thuật. Mục sư dành cho tôi rất nhiều ưu đãi từ tiền thuê nhà, chi phí đi lại, phụ cấp cao gấp 10 lần phụ cấp Truyền Đạo sinh của tôi hiện có.

Ngay lúc ấy, Mục sư Nguyễn văn Quan, Thủ quỹ Địa Hạt và là chủ tọa Hội Thánh tại Sàigòn bước ra gặp tôi, thuyết phục tôi đừng đi Túc Trưng, hãy ở lại lo cho Hội Thánh tại Bến Bình Đông, do Hội Thánh tại Sàigòn mới mở.

Câu trả lời của tôi là tùy quyết định của Ban Trị Sự Địa Hạt. Kết quả là tôi được cử đi Túc Trưng.

Trong những ngày thi hành chức vụ của tôi, nhiều lần Chúa đã đặt tôi ở ngã ba đường: Ở hay đi ? như vậy

Lần thứ nhất là ở lại Sàigòn hay đi Túc Trưng. Lần thứ hai là sau ngày 6 tháng 12 năm 1972, là ngày khánh thành Nhà thờ tại Túc Trưng, một quả lựu đạn được quăng vào Nhà thờ Túc Trưng gây tử thương cho hai thiếu nhi, làm tôi và một số thiếu nhi bị thương, các vị lãnh đạo Giáo Hội, gồm Mục sư Đoàn văn Miêng – Hội Trưởng Hội Thánh Tin lành Việt-nam, Mục sư Phan văn Tranh – Chủ Nhiệm Địa Hạt Đông Nam Bộ, Mục sư Nguyễn văn Quan – Thủ Quỹ Địa Hạt Đông Nam Bộ, đã đến thăm tôi bên giường bịnh, và hỏi tôi có muốn rời Túc Trưng về Sàigòn hay không ? Tôi cứ nghĩ trong giờ phút căng thẳng nầy, nếu tôi rời Túc Trưng, thì con cái Chúa sẽ hoang mang lắm, đồng thời có lẽ không ai dám đến thay tôi. Cuối cùng, tôi chọn con đường ở lại Túc Trưng.

Lần thứ ba, ngày tôi được phong chức Mục sư – ngày 17 tháng 3 năm 1975, cũng là ngày quân đội Cộng sản chiếm quận Định Quán, cách Túc Trưng 25 cây số. Sáng hôm sau, 18 tháng 3 năm 1975, trong Hội Đồng Địa Hạt họp ở số 5 đường Nguyễn văn Thoại (nay là đường Lý Thường Kiệt), ông bà Mục sư Đoàn văn Miêng, Hội Trưởng Hội Thánh Tin lành Việt-nam, đã khuyên tôi đừng về Túc Trưng nữa, vì tình hình chiến cuộc rất nguy hiểm, ông bà hứa sẽ sắp xếp cho chúng tôi. Đang lúc ấy, bên cạnh tôi là vài con cái Chúa ở Túc Trưng đã cố gắng vượt qua những nguy hiểm xuống Sàigòn dự Lễ Phong Chức Mục sư của tôi, làm sao tôi bỏ anh em được ? Và tôi quyết định cùng Nhà tôi trở lại Túc Trưng.

Lần thứ tư, ngày 17 tháng 4 năm 1975, ngày quân đội Sàigòn rút khỏi Túc Trưng, Ban Chấp Sự Hội Thánh Túc Trưng họp lại và đề nghị tôi về Sàigòn. Họ nói rằng tình hình chiến tranh chưa biết ra sao, Mục sư và gia đình nên về Sàigòn. Dù sao chúng tôi (con cái Chúa) cũng quê ở tại đây, còn gia đình Mục sư thì ở Sàigòn. Tôi và Nhà tôi quyết định khi nào con cái Chúa đi hết thì chúng tôi sẽ đi. Thế là chúng tôi đã ở lại (sau nầy Ban Chấp Sự Hội Thánh nói rằng họ thử chúng tôi, vì trước đây cũng có người hầu việc Chúa đã không ở với con cái Chúa do sợ chiến tranh).

Lần thứ năm, sau khi ở tù lần thứ nhất về, chị tôi từ Mỹ thúc giục tôi tiến hành thủ tục ra đi theo đơn bảo lãnh của chị. Tôi cứ nghĩ ai cũng ra đi thì còn ai lo công việc Chúa tại Việt-nam ? Và tôi giữ đơn lại không đi.

Lần thứ sáu, một gia đình con cái Chúa tổ chức vượt biên, sẵn lòng cho tôi và con trai tôi đi mà không lấy tiền. Chiều Chúa nhật, sau khi giảng xong cho Ban Thanh niên trong Hội Thánh tại Chánh Hưng, tôi ra tới cửa nhà thờ, thì vị Chấp sự Hội Thánh cũng là người chủ gia đình tổ chức vượt biên đến gặp tôi và báo tin sáng mai, lúc 8 giờ sẽ đi, yêu cầu ăn mặc lịch sự như đi đám cưới. Nói xong, vị Chấp sự nầy nói thêm một câu: Thưa Mục sư, nếu tôi được có ý kiến, thì tôi năn nỉ Mục sư đừng đi, vì công việc Chúa ở Việt-nam cần Mục sư. Tôi ra về mà lòng phân vân trước lời nói đó. Sáng hôm sau tôi không đi và hai ngày sau chuyến đi được tàu Hòa-Lan vớt, tất cả đến Hòa Lan.

Lần thứ bảy, sau khi ở tù lần thứ hai về, tôi nghĩ đến Sứ đồ Phierơ trong sách Công vụ đoạn 12, sau khi được thiên sứ của Chúa giải cứu ra khỏi nhà giam, ông đã từ giã Hội Thánh đi nơi khác. Nghĩ như vậy nên tôi đã nộp đơn xin ra đi theo Chương trình ODP năm 1990. Mãi đến 12 năm sau, vào tháng 7 năm 2002, Cơ quan NVC (National Visa Center) của Hoa Kỳ gởi thư yêu cầu tôi xác nhận địa chỉ và người bảo lãnh đóng tiền để phỏng vấn. Cầm thư trên tay, nhìn lại mẹ của tôi đã 96 tuổi nằm một chỗ trong nhà, đọc những bức thư bằng Email của những người bạn từ Mỹ gởi về nói rằng Hội Thánh tại Mỹ không thích các Mục sư lớn tuổi, chỉ thích Mục sư trẻ, có học vị cao và giỏi tiếng Anh. Tôi lại quyết định trả hồ sơ, từ chối ra đi.

Đang khi tôi viết những dòng chữ nầy, một lần nữa phân vân nên ở lại Mỹ hay trở về Việt-nam ? Về Việt-nam thì cửa đóng then gài đối với chức vụ của tôi; còn ở lại Mỹ thì thủ tục không phải dễ dàng và liệu có làm được gì cho Chúa không ? Hay lại bị cuốn theo chiều gió ?

"Ở lại hay đi? là một câu hỏi dễ nhưng trả lời lại rất khó. Tôi đã hỏi Nhà tôi: Nếu giả định như tôi có những quyết định theo những cơ hội mà tôi đã có, thì ngày nay sẽ như thế nào ? Nhà tôi trả lời: Có lẽ anh sẽ không có những bài giảng sống động như đã có từ kinh nghiệm thực tế??? !!! Đúng hay sai?

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 1 guest online.

Hosting by