You are hereVƯỢT SÓNG 08

VƯỢT SÓNG 08


By admin - Posted on 12 November 2008

TRONG LÒ LỬA HỰC

Tức thì các người ấy bị trói với quần trong, áo dài, áo ngắn, và các áo xống khác, rồi người ta quăng họ vào giữa lò lửa hực.” (Đaniên 3:21)

 

Mỗi sáng Chúa nhật, số tín hữu Tin Lành nhóm lại thờ phượng Chúa khoảng hai mươi người, không có Mục sư, Truyền Đạo, làm chủ tọa, nên tôi được anh em cử làm giáo viên Trường Chúa nhật. Chúng tôi cùng hát Thánh ca, cầu nguyện và học Kinh Thánh như tại các nhà thờ khác. Nơi nhóm họp là căn nhà tranh vách đất của Ba tôi. Thật ra, Cụ Mục sư Hội Trưởng Ông văn Huyên có cho một số tiền để sửa sang lại. Ngày cảm tạ, Cụ cũng có đến để cầu nguyện dâng cho Chúa, nhiều người không cầm được nước mắt khi thấy được sự sáng và tình thương qua đôi mắt mờ đục và những bước chân khập khiểng của Cụ. Niềm an ủi càng lớn hơn với những chuyến viếng thăm hiếm hoi cùng quà biếu của Cô Truyền Đạo Tô Ngân, Mục sư Thành, Mục sư hạ. Càng vinh hạnh hơn là lần Cụ Mục sư Phó Hội Trưởng Đoàn văn Miêng đến thăm với Cụ Mục sư Bùi Hoành Thử, Hội Trưởng Hội Thánh Tin Lành Miền Bắc.

Nhưng sâu đậm và công khó thuộc về Ông Bà Mục sư Nguyễn Hoàng Oanh, Chủ tọa Hội Thánh Tin Lành tại Thủ Dầu Một. Mỗi tháng một lần, ngày thứ năm cuối tháng, Ông Bà cùng ban trị Sự Hội Thánh đến thăm viếng. Những bài giảng, những lời thăm hỏi, khuyên lơn, cáo trách, làm ấm lòng những linh hồn mòn mỏi giữa đất khô hạn, thêm sức cho những lữ hành mỏi gối, chồn chân trong trũng bóng chết, là nơi chốn nương thân, an nghỉ giữa phong ba bão táp của cuộc đời, là cánh đồng cỏ xanh tươi, là mé nước bình tịnh cho những con người đói khát, héo mòn. Vậy đó, bao nhiêu năm múa may, quay cuồng, sau bao nhiêu phen vẫy vùng tranh đấu, tôi thật sự bị đánh gục. Như người vượt biển khơi giữa bão tố, tôi muốn qua bên kia bờ, tôi phải vượt qua những cơn sóng dữ, gió dập, sóng dồi. Tôi bị đắm thuyền. Tôi lặn hụp giữa biển khơi, tôi cố gắng ngoi lên. Sóng to ập đến. Tôi giơ tay lên, tôi kêu gào. Giữa mênh mông biển cả, ai sẽ cứu tôi? Một vị cứu tinh. Một phép mầu. Tôi hi vọng. Tôi chờ đợi...

Tuần nầy sang tuần khác, giờ nhóm Chúa nhật là niềm vui, là an ủi lớn. Dẹp bỏ mọi phiền toái đời thường, chuyện cơm áo, rẫy nương, tìm chút thanh thản cho tâm hồn.

Đến hẹn lại lên. Trong số tín hữu ít ỏi đó, có một vị khách không mời mà đến. Một du kích xã còn rất trẻ, tay ôm khẩu súng dài, chân mang dép râu. Anh ngồi một mình một ghế ngay cửa ra vào, nhìn người nầy, ngó người kia. Ai hỏi thăm trò chuyện, anh chỉ lắc đầu im lặng. Một con chiên ngoan đạo không dễ gì tìm.

Và cái gì phải đến, đã đến. Một buổi tối, trời mưa rả rích, không gian tĩnh mịch, tiếng ếch nhái, tiếng uênh oang của ễnh ương, nghe buồn não nuột. Cả nhà đi ngủ sớm. Bỗng có tiếng gọi tên tôi. Tôi choàng dậy ngơ ngác. Đèn đuốc sáng choang, nhà không có cửa, phía trước, phía sau lố nhố hơn chục người. Những bó đuốc sáng rực, những cây đèn pin lia qua, lia lại, tay ôm súng lăm le. Rựa dao sáng chói. Tôi bước xuống giường, mắt nhắm mắt mở, không biết có việc gì. Vợ con tôi cũng giật mình thức giấc, ngồi co rúc trên giường. Trước mắt tôi là ông Trưởng Công An Xã và một nhóm du kích. Ông dõng dạc hô to:

  • Ông Vũ văn Sinh nghe đây, ông bị bắt!” Rồi ông ấy đọc lệnh bắt.

  • Ông Vũ văn Sinh cấu kết với Mục sư Nguyễn Hoàng Oanh và người nước ngoài, âm mưu lật đổ Chánh quyền Cách Mạng. Nay thừa lệnh Chủ Tịch Ủy ban Nhân Dân Xã Cây Trường 2, bắt giam ông.”

Chưa kịp phản ứng gì, tôi bị khóa hai tay và cột thúc ké ra sau. Vợ con tôi khóc ré lên inh ỏi. Ba tôi từ nhà bên cạnh chạy qua liền bị các du kích chỉa súng chận lại, đuổi về. Thật chóng vánh, tôi bị áp giải đi như một tên trọng tội bị bắt quả tang. Xa xa, từ phía sau, tôi nghe văng vẳng lời cầu nguyện khẩn thiết của Ba tôi. Lạ chưa, ông chống lại súng ống, quyền lực của sự tối tăm bằng cách đó sao?

Họ nhốt tôi vào một kho trống, nơi họ thường giam giữ những con bò, con trâu của những người vào rừng trộm gỗ. Cũng may, hôm nay không có con thú nào cả, chỉ có muỗi, bù mắc, gián, chuột, và đồ thừa thải bừa bãi của trâu bò. Ôi, mùi vị thật đặc biệt làm sao. Bên trong tối đen như mực. Nhìn qua khe hở vách gỗ, tôi thấy một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Trước Ủy ban Xã là một đống lửa sáng rực, củi cứ được ném thêm vào. Lửa cứ bốc lên cao vút. Tiếng lách tách reo vui, tiếng nổ lốp bốp nghe như pháo chuột những ngày giáp Tết của tuổi thơ. Tôi thấy ngoại tôi với mái tóc bạc phơ, hiền hậu làm sao, và mẹ tôi nữa, đôi má ửng hồng của thời thanh xuân, với các anh em tôi, ngồi quanh bếp hồng chờ nồi bánh tét mau chín. Ngoại và mẹ tôi không quấn khăn rằn ri trên cổ. Bọn trẻ chúng tôi đâu có chơi súng, chơi dao. Bếp hồng của tuổi thơ không đun bằng căm hờn, bạo lực.

Bất giác tôi rùng mình. Lạnh từ gáy đến tận cột sống. Tôi thấy trước mắt tôi, trong phòng giam nầy, một lò lửa hực. Tôi thấy vua Nê-bu-cát-nết-sa giận hoảng lên, biến sắc mặt, truyền đốt lò lửa nóng gấp bảy lần hơn lúc bình thường đã đốt. Rồi những người mạnh dạn, hung hãn, xông đến, họ ném ba người trai trẻ Hê-bơ-rơ vào lò lửa hực, những người không thờ phượng pho tượng vàng mà vua đã dựng lên.

Khủng khiếp thật, ai sẽ cứu họ? Ai sẽ giải thoát tôi khỏi lò lửa hực của tên bạo chúa, quyền lực của sự tối tăm. Ai sẽ cỡi bỏ những sợi dây trói? Đức Chúa Trời của dân Do thái ngày xưa vẫn còn sống chứ? Tôi có quyền nghi ngờ không? Ngài sẽ cứu tôi! Bằng cách nào? Hai cánh tay bị trói chặt phía sau, cửa phòng giam khóa kín, bốn du kích ôm súng canh gác bên ngoài.

Thua rồi, vô phương. Quá tuyệt vọng và mệt mỏi, tôi ngồi bệt xuống, gục đầu, nhắm mắt lại, thiếp đi.

Trong giấc ngủ chập chờn, nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe tiếng reo vui của lửa, hơi ấm dịu dàng. Có ai đó hình dong như một con trai của các thần, dìu tôi qua cơn mê, qua bão lửa, và tôi thấy chính tôi từ trong lò lửa hực bước ra, chẳng có sợi tóc nào trên đầu tôi bị sém, áo xống chẳng bị suy suyển chút nào, mùi lửa chẳng vướng trên da thịt, không còn sợi dây trói nào...

  • Dậy, dậy đi. Đứng dậy! Mau lên!

Ai đó đá vào người tôi mấy cái và quát tháo. Tôi chợt tỉnh giấc nhưng không tự mình đứng lên được. Hai chân tê cứng, hai cánh tay rã rời, bất động. Thêm một cái đá, rồi hai, ba, bốn. Tôi vẫn ngồi yên. Im lặng. Đau đến tận cùng, không còn đau nữa.

Cuối cùng một bàn tay túm lấy cổ áo tôi, lôi tôi lên và đẩy ra cửa. Vẫn là cảnh tượng náo nhiệt với những đống lửa đỏ rực, và những người tay súng, tay dao đi tới, đi lui. Họ áp giải tôi vào văn phòng Ủy ban Nhân Dân Xã, như tên tử tội được đưa ra đấu trường Lamã thời Trung Cổ, để làm mồi cho bầy sư tử đói. Trước mắc tôi là một chiếc bàn dài giữa phòng với nhiều sổ sách, giấy tờ, ly tách. Ngồi giữa là ông Chủ Tịch, kế đến là Phó, rồi Xã Đội Trưởng, và các cơ quan, đoàn thể, đông đủ, không thiếu môt ai. Gần tôi nhất là Trưởng và Phó Công An Xã.

Căn phòng bỗng dưng im lặng vì sự xuất hiện của tôi. Tôi đứng giữa phòng, đầu cất cao lên, quên cả đau đớn, mỏi mệt. Tôi nhìn thẳng vào mặt từng người một. Những quan tòa và thẩm phán, không có luật sư, không có quyền biện hộ. Cóc cần. Tôi không phạm tội. Tôi thách đố. Ai cáo buộc được tôi? Ai? Tôi tập trung tư tưởng. Lòng phẩn nộ lấn áp sợ hãi. Tôi nhìn thẳng vào mặt họ, những người cáo buộc, người nầy sang người kia. Có người cúi đầu xuống, có người nhìn quanh quất, có người mồi thuốc hút, nhã khói khét lẹt, có người len lén nhìn tôi, soi mói. Sợ gì? Tôi nhìn thẳng vào những đôi mắt đó, không chớp mắt. Được thôi, hãy đợi đấy. Một, hai, ba, bốn. Thua rồi, họ chớp mắt, cúi đầu xuống. Nhưng còn một người, đôi mắt mở to, đỏ ngầu, trừng lên, Trưởng Công An Xã. Ông đứng phắt dậy, nhanh như cắt, tung một nắm đấm thẳng vào mặt tôi. Bốp! Lãnh đủ. Tôi choáng váng với đòn tấn công bất ngờ đó. Dẫu vậy, tôi vẫn gượng đứng thẳng người lên, nhìn thẳng vào mặt địch thủ, tôi quát to lên:

  • Tôi thách ông đó. Đánh đi!

Cái nắm tay gân guốc, lực lưỡng chực vung lên, bỗng nhiên khựng lại, cứ cứng đơ ra đó, như có ai nắm lấy giữ chặt lại. Mà có ai khác đâu, chỉ có hai người thôi. Một người có súng, có quyền lực; người kia là bị cáo, tay lại bị trói thúc ra sau. Một trận đấu không cân sức. Gô-li-át và Đa-vít. Vậy là ông buông ngực áo tôi ra, hạ tay nắm xuống. Ông quay lại phía sau, cầm quyển sổ lớn và cây bút bi. Tôi biết ông muốn tôi làm gì rồi. Đâu dễ. Ông trao cho tôi và gằn giọng:

  • Đọc đi. Ký tên vào.

Tôi liếc nhanh những dòng chữ chi chít và lắc đầu. Một nắm đấm lại vung lên. Trật lất. Lần nầy thì tôi thắng. Ông rít lên, đôi mắt tóe lửa nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

  • Ngoan cố hả? Về Huyện rồi biết. Tù rục xương!

Túm gáy tôi, ông đẩy tôi ra cửa, hai du kích xấn tới lôi tôi đi. Tất cả bá quan văn vỏ trong phòng đều bật dậy, nhốn nháo ùa theo. Họ muốn dự phần vào một chiến tích có một không hai thời hậu 75, bắt sống tên phản động, âm mưu lật đổ Chánh quyền.

Cuối cùng họ đã áp giải tôi đến chiếc xe đò cổ lổ sỉ chạy bằng than củi. Chiếc xe đò cà tàng duy nhất nối liền Xã và thị xã Thủ Dầu Một, ngang qua Huyện Bến Cát. Sáng đi, chiều về, hơn ba tiếng đồng hồ lắc lư, chồm lên xuống cho đoạn đường chưa đến 60 Km.

Người ta đẩy tôi lên xe, ấn tôi ngồi xuống ở hàng băng ghế sau lưng tài xế. May quá, không phải mua vé, được ngồi hạng nhất, đỡ dằn xốc với hai cánh tay bị trói ngược ra sau. Ngạc nhiên làm sao. Ai vậy? Tại sao? Cạnh tôi là Thanh, Phó Ban Nông nghiệp Xã, cái anh chàng cao to đã đến nhà bắt và trói tay tôi, giờ lại ngồi đây, hai tay bị trói thúc ké như tội phạm. Ngộ chưa! Mới đây là chánh, giờ lại là tà. Mới đây là thù, giờ là đồng phạm. Đồng phạm nhưng không hề âm mưu, toa rập.

Người tài xế, chú lơ xe nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, nghi ngại. Các bà, các chị hành khách thì nhìn tôi như người xa lạ. Gương mặt và thái độ rụt rè của họ nói lên điều sợ hãi. Họ không muốn tai bay vạ gió. Mà không sợ sao được? Cả chợ sáng nay tự dưng đèn đuốc sáng trưng. Công an, du kích, súng ngắn, súng dài, đi đi, lại lại. Nhìn người nầy, ngó người kia, loa phóng thanh cứ ra rả:

  • A lô, a lô. Ủy ban Nhân Dân Xã Cây Trường 2 thông báo. Một tổ chức phản động do tên Vũ văn Sinh cầm đầu đã bị đập tan và bắt giữ. Hiện còn một số tên đồng bọn đang lẫn trốn. Cấm đồng bào đi vào rừng, vào rẫy …

Vợ và các con tôi cũng có mặt, khóc rấm rức. Vợ và mẹ vợ của Thanh thì la ó, phân bua, chửi rủa.

Rồi anh Phó Công an Xã và một du kích ôm súng bước lên xe. Mội người một bên, ép hai tên tội phạm vào giữa. Ông Trưởng Công an ra lệnh cho xe lăn bánh. Chuyến xe hôm nay vắng khách, hàng hóa cũng chẳng có bao nhiêu, nhưng chẳng thoải mái chút nào. Phải, thoải mái làm sao được, hai cánh tay bị trói ngược ra sau, cứ y như bị tra tấn, đánh đập mỗi khi chiếc xe sụp xuống, bò lên những ổ gà, ổ voi.

Con đường hôm nay lại như dài hơn, tưởng chừng như vô tận. Con đường vẫn thế, cảnh vật chẳng khác lạ gì. Thời gian vẫn bình thản trôi. Tôi biết nơi tôi sẽ tới. Rồi ra sao nữa? Nhưng không biết được ngày về. Điều gì sẽ xảy đến? Tra tấn? Tù tội? Tôi gì? Tôi bị chụp mũ. Tôi vô tội rõ như ban ngày, nhưng ai sẽ minh oan cho tôi, cho người dân thấp cổ bé miệng? Công lý đâu? Ở với sức mạnh? Quyền lực? Hung bạo? Không, công lý thuộc về lẽ phải, bênh vực người chân chính. Thực không? Ai tin điều đó? Bằng chẳng vậy, tôi sẽ kêu oan, tiếng kêu sẽ thấu tận trời xanh.

Đấng dựng nên trời và đất là quan án công bình, mắt Ngài chẳng ưa nhìn điều dữ; tay Ngài chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; tai Ngài chẳng nặng nề mà không nghe được đâu. Ngài sẽ bẻ những xiềng xích hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do …

 

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 0 guests online.

Hosting by