You are hereLỜI CHÚC XUÂN

LỜI CHÚC XUÂN


By admin - Posted on 03 February 2013

Đề mục: LỜI CHÚC TẾT

Kinh Thánh: Thi thiên 23

Câu gốc: Thi thiên 23:6

(Nghe với BÀI GIẢNG II số 138)

I/. CHÚC 1: CHẲNG THIẾU THỐN: Thi thiên 23:1-3

-  Không ai trên thế giới nầy dám nói mình không thiếu thốn gì. Người Việt-nam chúng ta có câu ‘Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho’ - Truyện cổ tích về Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho.

- Trong Kinh Thánh cũng chứng minh cho chúng ta, không ai là không thiếu thốn:

  • Sáng. 2:20, A-đam - tổ phụ loài người, có đủ mọi sự trong vường Ê-đen, nhưng ông vẫn thiếu: thiếu một người giúp đỡ giống như mình.
  • Sáng. 15:2, Áp-ra-ham - tổ phụ của dân Y-sơ-ra-ên, có đủ mọi sự, kể cả một người vợ đẹp, nhưng Áp-ra-ham vẫn thiếu: thiếu một đứa con.
  • Xuất. 18:24, Kinh Thánh làm chứng rằng Môi-se học hết sự khôn ngoan của thế gian (Công vụ 7:22), nhưng Môi-se vẫn còn thiếu cách lãnh đạo dân sự, nên phải học nơi Giê-trô là ông gia của mình.
  • I Vua 3:7-9, Vua Salômôn thừa hưởng nơi vua cha là Đa-vít một ngôi báu, giàu có, quyền thế, nhiều vợ, nhiều con, nhưng Salômôn vẫn biết mình còn thiếu sự khôn ngoan.

-  Vì vậy, một người thiếu thốn mà chúc người khác không thiếu thốn gì thì: (1) chỉ là sáo rỗng; (2) có khi là từ lòng mong ước tốt, nhưng giống như ký check không tiền bảo chứng (check lủng).

- Tại sao tác giả Thi thiên 23 là vua Đa-vít nói được rằng ông không thiếu thốn gì? Có phải vì ông là vua không? Chắc chắn là không. Ông nói: ‘vì ông có Đức Giê-hô-va - Đức Chúa Trời Tạo Hóa chăn giữ ông’.

- Đavít muốn nói rằng cuộc đời ông có Chúa thì ông còn ham muốn điều chi nữa. Tác giả nói kinh nghiệm của ông là Chúa dẫn ông an nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi, mé nước bình tịnh - đó về vật chất; Chúa bổ lại linh hồn ông - đó là về tâm linh. Con người có thể cho chúng ta vật chất nhưng không cho tâm linh; nhưng không ai có thể cho chúng ta được cả hai.

- Nhân Tết Quý Tỵ, tôi gởi đến Quý vị lời chúc: Xin Chúa ban cho Quý Vị cơ hội tin Chúa Jêsus làm Đấng Cứu Thế của đời sống mình hầu cho trong năm mới chẳng thiều thốn gì, kể cả vật chất lẫn tâm linh, vì Quý Vị đã được làm con của Trời.

II/. CHÚC 2: CHẲNG SỢ TAI HỌA NÀO: Thi thiên 23:4-5

-  Nếu có một người nào đó nói: ‘Tôi không sợ đói’, hay ‘không sợ chết’, chúng ta có thể tin được. Vì có người không sợ đói nên họ có thể nhịn đói như các Fakir ở Ấn độ; những người ôm bom tự sát. Nhưng nói ‘Tôi không sợ tai họa nào’,  thì chắc chắn không ai còn đủ trí khôn mà dám nói.

-  Dù người Âu Mỹ hay người Á châu, cũng sợ như nhau:

-  Sợ từ con vật lớn đến con thật nhỏ. SỢ những chuyển dịch bất thường của thiên nhiên; nghèo sợ đói, giàu thì sợ trộm cướp; dốt thì sợ bị khinh, tài thì sợ bị ghen tị; tội nhân thì sợ bị phạt, thánh nhân thì sợ bị thiệt; nhỏ tuổi sợ không có kinh nghiệm, lớn tuổi thì sợ già…

-  Nhất là trong những ngày Tết, người VN chúng ta có nhiều nỗi sợ:

  • sợ tặng vải trắng, khăn tay, tặng hoa huệ.
  • Không dám quét nhà
  • sợ người đầu tiên vào nhà ngày Tết
  • Thích có cành mai để đem may mắn.
  • Mâm ngũ quả
  • Dưa hấu có ruột phải đỏ.

-  Tại sao sợ?

-  Chỉ có Kinh thánh trả lời cho chúng ta biết là từ ngày tổ phụ loài người là A-đam và Ê-va phạmm tội từ chối đi theo đường lối của Đức Chúa Trời, thì sự sợ hãi đã xuất hiện trong ngôn ngữ con người (Sáng. 3:10), để lại hậu quả tàn khốc tội lỗi đã vào khắp thế gian, Lời Đức Chúa Trời khẳng định: Chẳng có phân biệt chi hết, vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời (Rôm 3:23). Mỗi lần chúng ta lo sợ là mỗi lần Chúa nhắc chúng ta rằng tội lỗi đang cai trị chúng ta.

-  Qua Thi thiên 23:4, chúng ta cũng không thể tin Đa-vít dám nói ‘tôi chẳng sợ tai họa nào’, dù ông là vua, nếu ông không nói mệnh đề thứ hai: “Vì Chúa ở cùng tôi!”

- Tôi nghĩ rằng trong các dân tộc sống trong sợ hãi, người Việt-nam chúng ta là một dân tộc chịu sợ hãi nhiều không nhất thì nhì, không thể thứ ba.

-  Tại sao?

-  Vì với 1.000 năm đô hộ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây. Tại chúng ta sống trong thời hậu bán thế kỷ 20 và 21, nên khó cảm thông hai chữ ‘đô hộ’ kinh khiếp dường nào. Rồi 20 năm nội chiến từng ngày, tiếp theo với những sợ hãi trong lao tù, trên biển cả lênh đênh.

- Từ sợ hãi đó, dân tộc Việt-nam chúng ta tìm cách thờ lạy biết bao nhiêu thần, nghe ở đâu có sự hiển linh nào thì chạy đến bất kể giả thiệt, từ cây đa, cục đá, đến bất cứ hình thức thần thánh nào, chỉ mong thoát khỏi sợ hãi.

- Đến nỗi khi Tin Lành của Chúa Jêsus Christ được giảng ra, người Việt-nam chúng ta bị ám ảnh lừa gạt đó nên cũng sợ: Sao có vẻ dễ quá vậy: Tin thì được cứu? Tin rồi bỏ cha bỏ mẹ làm sao? Tin rồi phải đi nhà thờ, làm sao có thì giờ? Sự sợ hãi đó đã khiến dân Việt mình nghi sợ cả Chúa, không dám tin rằng Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, Chúa cũng yêu thương chính mình.

-  Ở trong xứ tin thì sợ bị làm khó dễ; ở Hải ngoại thì tin sợ mất thì giờ đi Nhà thờ, sợ không được đi chơi những ngày weekend, sợ cả những điều không biết là sợ điều gì, cũng sợ.

-  Làm sao để chúng ta hết sợ hãi như Đa-vít nói? Chỉ khi chúng ta có được Chúa ở cùng như Đa-vít.

- Vấn đề là làm sao để có Chúa ở cùng chúng ta? Giăng 6:37b, người đến cùng Chúa thì Chúa không bỏ. Đơn giản lắm, Chúa là Đức Chúa Trời từ ngàn trùng xa cách đã giáng sanh trên đất tìm và cứu chúng ta, chịu chết trên cây thập tự đổ huyết đền tội cho chúng ta, giang ta như Vị Cha nhân từ mở vòng tay chờ đón con người như người con hoang đàng quay về với tình yêu thương của Chúa. Khi chúng ta quay về tin nhận công lao chuộc tội của Chúa Jêsus cho chính mình, tức thì mọi tội lỗi là nguyên nhân chính khiến chúng ta sợ hãi sẽ được Chúa xóa sạch hết, chúng ta được phục hoàn địa vị làm con của Đức Chúa Trời Tạo Hóa.

-  Hãy nghe lời của người đã có Chúa ở cùng tuyên bốThi. 27:1-3. Chúng ta bước vào Năm Mới Quý Tỵ, năm Con Rắn, với biết bao lo sợ chưa biết tương lai thế nào trong tình hình thế giới, ngay trên nước Mỹ nầy, xin Chúa cho mỗi Quý vị quay về mời Chúa ở cùng mình, tha tội, xin Chúa cho được làm con Chúa, để không sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng chúng ta. (Tương lai tôi còn có bao nhiêu điều, tôi không hề lắng lo làm sao…).

III/. CHÚC 3: ĐƯỢC PHƯỚC: Thi thiên 23:6

-  Trong câu 6 nầy có một từ ngữ có liên hệ rất gần với người Việt-nam của chúng ta, đó là chữ Phước

- Tại sao tôi nói như vậy? Vì người Á Đông nói chung, người Việt-nam chúng ta nói riêng rất thích Phước:

  • mua hình ông Phước để trong nhà (thật ra đó chỉ là hình tưởng tượng vẽ, tạc ra).
  • mua chữ Phước dán trong nhà.
  • Đến nỗi mua chiếc nhẫn đeo tay, mặt giây chuyền, cũng khắc chữ Phước. Đặt tên con cái là Phước.

-  Có thể nói người Việt-nam chúng ta khao khát Phước, tìm kiếm Phước, chạy theo Phước, theo đuổi Phước, có những người bao nhiêu năm làm ác, đến cuối đời cũng ráng làm một cái gì đó để mưu cầu Phước (một ông đến về hưu, dù bộ răng rất tốt, chắc, cũng quyết định đòi nha sĩ nhổ cho 3 cái. Nha sĩ không hiểu, hóa ra vì muốn 3 đứa con được phước – vì họ nói còn răng thì con cháu vô phước).

-  Kỳ diệu thay, tác giả Thi thiên 23:6 lại nói ngược với lẽ thông thường. Ông không nói: Trọn đời tôi sẽ theo Phước, mà lại nói: Trọn đời tôi, Phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi.

-   Tại sao tác giả Thi thiên 23 nói được như vậy?

-  Và ông trả lời: ‘Tôi sẽ trong nhà Đức Giê-hô-va - Đức Chúa Trời cho đến lâu dài’. Ông không nói ông ở trong cung điện, một lâu đài giàu có, dù ông là vua. Chính Đa-vít biết rõ một người như ông làm vua ở trong cung điện, cũng không có phước, vì ông từng phải khóc vì các con ông giết nhau, ông từng bị con ông là Áp-sa-lôm đảo chánh đuổi ông chạy trốn…

-  Nhưng Đa-vít biết khi ông nương náu mình nơi Chúa, chính Chúa là Đấng duy nhất có thể ban phước trọn vẹn cho ông: Phước đời nầy và Phước cả đời sau.

-  Cảm ơn Chúa, Chúa thật nhân từ, Ngài muốn ban phước cho Dân tộc Việt-nam của chúng ta, nên dù gặp bao nhiêu trở ngại, ngăn trở từ ma quỉ, từ quyền lực thế gian, sự ganh tị của con người, sự kỳ thị do hiểu sai về Tin Lành của Chúa Jêsus Christ, cuối cùng Chúa cũng đã cho phép Tin lành đến Việt-nam năm 1911, và hôm nay nhân ngày Tết Quý Tỵ, Chúa yêu thương lại cho Tin Tức Tốt Lành nầy đến với Quý Vị. Chúng ta thôi đừng chạy theo tìm kiếm Phước nữa, thay vào đó tìm kiếm Đức Chúa Trời và sự công bình của Chúa, được ở trong Nhà Chúa, để Phuớc của Chúa sẽ lại theo sau, như Chúa đã phán trong Mathiơ 6:33.

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 12 guests online.

Hosting by