You are hereUNG THƯ MÁU

UNG THƯ MÁU


By admin - Posted on 25 September 2013

Thưa Quý vị thính giả, hôm nay tôi thuật lại 2 trường hợp về bịnh ung thư máu: (1) Trường hợp thứ 1: một người vô thần đã được Chúa cứu anh khỏi bịnh ung thư máu và cứu anh khỏi bịnh vô thần đối với Chúa; (2) Trường hợp thứ 2: một người tin Chúa bị ung thư máu, với những cái đau, những nỗi thống khổ rất con người nhưng đầy đức tin, bên cạnh đó có nhiều anh em trong Chúa hiệp nhau yêu thương cầu nguyện cho, và Đức Chúa Trời đã làm phép lạ chữa lành.

(Mời nghe với CON ĐƯỜNG VĨNH PHÚC số 30)

Câu chuyện thứ 1: TỪ VÔ TÍN ĐẾN TRUNG TÍN

(Câu chuyện của Jim Munroe do chính tác giả kể lại theo báo Decision số tháng 5/2013)

Tôi tên là Munroe. Ở Đại học, tôi học về môn tâm lý học, và tôi là một ảo thuật gia, là một người giúp người khác tin rằng một việc gì đó đã xảy ra dù rằng việc ấy không hề có bao giờ. Cái nghề này khiến tôi trở nên hoài nghi mọi việc trên đời.

Khi bạn là một ảo thuật gia thì bạn biết ngay sự việc diễn ra trên sân khấu chỉ là giả tạo. Một nhà ảo thuật thời danh đã có lý khi tuyên bố rằng: “Khi bạn trở thành một ảo thuật gia thì bạn không tin ở phép lạ nữa”.

Nhiều người không tin rằng có một Đấng Toàn Năng. Khi còn là một thiếu niên, thấy ai đi nhà thờ thì tôi cho rằng người ấy đã rơi vào các trò ma mị của những nhà truyền giáo. Họ tin những câu chuyện của những người theo đạo là thật cốt để mua lấy sự bình an và dùng những câu chuyện ấy để chống đỡ trong những lúc họ gặp khó khăn.

Bước vào đại học, tôi bắt đầu suy nghĩ đến các trường phái triết học khác nhau, và quan sát niềm tin của người chung quanh, từ đó tôi quyết định tìm đáp số chung cho câu hỏi: “Chúa có hay không?” Tôi chọn môn tâm lý học. Tôi nghiên cứu hoạt động của não bộ và cách suy nghĩ của con người. Tôi cũng ghi tên học môn tôn giáo học do các giáo sư không tôn giáo dạy.

Một Chúa nhật, tôi được một người bạn mời dự một buổi lễ tại nhà thờ. Những điều tôi nghe được trái với quan niệm của tôi. Tôi phải tự mình chiến đấu hết sức để tin vào Chúa Cứu Thế. Tôi cầu nguyện sao cho có thể chấp nhận được Chúa. Vài năm trôi qua, tôi bước theo Ngài một cách miễn cưỡng với lý trí. Tôi không cảm được lời chứng của các tín hữu về mối liên hệ khắng khít của họ với Chúa.

Trong nhiều năm, vì nghề nghiệp, tôi quen với việc hướng dẫn khách hàng của tôi phải tin vào việc không có thật trong thực tế. Tôi bắt đầu cầu nguyện: “Chúa ơi, nếu Ngài thực sự hiện hữu, xin Ngài cho con thấy Ngài tận mắt để con không thể chối bỏ Ngài được, chỉ ngoài miệng con nói đến Chúa với mọi người mà trong lòng thì hoài nghi, con thấy mình quá giả dối”.

Cầu nguyện như thế nhưng tôi chẳng mong được Chúa trả lời.

Một hôm vào năm 2008, tôi thấy đau khủng khiếp ở chân phải. Vợ tôi, Eli, khẩn cấp đưa tôi vào bệnh viện. Một bác sĩ tiếp tôi, khám nghiệm cẩn thận rồi buồn rầu nói với tôi: “Bạn Munroe! Tôi xin báo cho bạn một tin buồn. Bạn bị ung thư bạch cầu, một bệnh ung thư rất khó trị.”

Tôi sẽ chết sao? Tôi kết hôn với Eli được năm năm. Chúng tôi có một con gái ba tuổi và một con trai hai tuổi. Tôi phải sống để chăm sóc gia đình của tôi chứ!

Vị bác sĩ nói tiếp: “Chúng tôi sẽ cố gắng. Chúng tôi sẽ áp dụng phuơng pháp thay tủy. Cái khó là bạch cầu của bạn vốn đã xấu, rồi những bạch cầu xấu ấy cứ nhân lên hoài nên cơ thể của bạn bị quay cuồng trong một vòng xoáy lắc léo”.

Trong nhiều năm, tôi đã tạo ra những trò ảo thuật lắc léo đối với khách hàng của tôi, bây giờ tôi thấy cái trò lắc léo của cột tủy sống của tôi tinh vi hơn nhiều vì tôi là người trong cuộc mà mãi đến ngày tàn cuộc đời tôi mới biết.

Vị bác sĩ giải thích: “Chúng tôi cần hoàn toàn hủy diệt tế bào, hủy diệt máu, và hệ thống miễn nhiễm của bạn, hi vọng tìm được một người có DNA tương hợp với DNA của bạn. DNA mới này sẽ giúp sản sinh ra một hệ thống miễn nhiễm hoàn toàn mới. Chúng tôi sẽ tìm một người có loại máu hoàn toàn tốt để giúp bạn có một đời sống mới”.

Thế là Bệnh viện bắt đầu tạo ra một hỗn hợp hóa chất để diệt căn ung thư trong cơ thể tôi và đồng thời diệt cả cơ thể tôi. Cái chết từ từ đến với tôi. Tôi cố gắng chống lại tử thần vì vợ và con nhưng trong lòng thì sợ hãi. Nếu không có người có cùng DNA với tôi sao đây? Cứ 7 triệu người mới có một người có cùng loại DNA với tôi. Và nếu có một người như vậy thì người ấy có bằng lòng tặng cho tôi không? Thưa có. Có một cô gái 19 tuổi.

Việc thay tủy sống định vào ngày 23 tháng 4. Vị bác sĩ bảo tôi: “Bạn sẽ bắt đầu sống trở lại như một em bé. Bạn sẽ có hai ngày sinh nhật khác nhau trong đời”.

Tôi đã nghe nói đến sự sanh lại trong Kinh thánh sách Giăng 3:3-5. Nhưng sự sanh lại trong Kinh thánh là sự sanh lại thuộc linh. Còn tôi thì được sanh lại về phần thể xác. Đúng ngày 23 tháng 4, một cô y tá mang vào phòng tôi một bịch máu. Thế là mọi người bắt tay vào việc giúp tôi có được sự sống mới nhờ bịch máu ấy. Máu từ từ thấm từng giọt vào người tôi. Một hệ thống miễn nhiễm hoàn toàn mới phát sinh trong con người tôi.

Nay thì chứng ung thư hoàn toàn không thể nhập vào cơ thể tôi vì tôi có một hệ thống miễn nhiễm từ loại máu mà tôi nhận được. Tôi nhớ đến một câu Kinh thánh: “mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Chúa Jêsus Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi” (Gal. 2:20).

Sau kỳ đổi tủy ấy, tôi ghi khắc vào lòng những gì Chúa đã làm trong con người tôi và cho cuộc đời tôi. Các bác sĩ của tôi không biết gì về Kinh thánh nhưng lại nói với tôi một nguyên tắc giống như trong Kinh thánh. Đúng. Khi tôi nhận được máu mới, tôi có một đời sống mới. Sinh nhật thứ 30 của tôi đến trước ngày thay tủy ba ngày. Trong ba ngày ấy, tôi như đã chết trên bàn mổ, nhờ máy móc giữ được hơi thở và nhịp tim nhưng trong tình trạng hoàn toàn vô tri, vô giác. Sau khi đổi tủy, thay máu xong, tôi có cảm giác như một người hoàn toàn khác xưa vì tế bào đã hoàn toàn đổi khác.

Bây giờ tôi mới nhận ra rằng: Chúa Jêsus Christ của vũ trụ đã cho tôi biết những bí ẩn sau bức màn giấu kín của Ngài. Thế mà giờ đây Ngài lại cho tôi trải nghiệm một điều quá sức mong đợi, Ngài dùng bệnh ung thư để mở mắt thuộc linh của tôi.

Trường hợp của tôi là một phép lạ. Trong 7 triệu người mới có một người có DNA giống tôi. Vì vậy, trong 7 triệu người chỉ có tôi được hưởng, được ban cho cái  phép lạ ấy. Làm sao tôi có thể không tin rằng có một Đấng quyền năng tạo ra phép lạ này? Cho đến nay tôi vẫn hoài nghi về nhiều vấn đề nhưng có một điều tôi chắc chắn tin rằng có một Đức Chúa Trời vượt qua không gian và thời gian để đến cùng tôi. Tôi cũng tin chắc chắn rằng những điều Chúa dạy là hoàn toàn chân thật.

Ngày nay Tin Lành của Chúa Jêsus lại còn đáng tin cậy hơn xưa. Vì sao? Vì xã hội ngày nay nhiều bệnh tật hơn, căn bệnh ung thư tâm linh đang gậm nhấm con người nhiều hơn. Chúng ta phải đáp ứng Tin Lành của Chúa Jêsus Christ hơn xưa. Đừng để những nỗi sợ hãi mơ hồ làm suy mòn tâm thần chúng ta. Đừng để thế hệ mai sau của chúng ta ngày một bại hoại. Bạn ơi, hãy bình tỉnh suy nghiệm rằng trong tận cùng của tâm thần ta có một khoảng trống vắng cần được một Đấng yêu thương ngự vào lấp kín trống vắng ấy.

CTM phỏng dịch (Chân Trời Mới số 5.2013)

Còn đây là câu chuyện ung thư từ VN:

Lúc 10:42 sáng ngày 12 tháng 8 năm 2012, tôi – Ms SƠN, được một Bác-sĩ trong Chúa báo tin: “Bệnh của Ms.Đạt rất nặng, người ta gọi là bệnh Bạch cầu cấp, hay là bệnh Ung thư máu, nghĩa là tình trạng tủy xương sản xuất bạch cầu bất thường chèn ép cả hai dòng Hồng Cầu và Tiểu cẩu. O/B Mục sư biết tình trạng bệnh của M.sư Đạt như vậy cầu nguyện xin Chúa chữa lành -  Chúa mở đường cho mọi phương cách điều trị để Ms.Đat được chữa lành. Con tin là Chúa luôn tể trị và Ngài có một chương trình tốt lành trên mỗi đời sống chúng ta để Chúa được vinh hiển và Ms.Đạt càng kinh nghiệm tình yêu Chúa hơn, kinh nghiệm một ĐCT thực hữu của hôm qua, ngày nay, và cho đến đời không hề thay đổi,

Và đây là lời của Ms Đạt từ Bệnh viện điều trị ung thư máu: “Con đang ở trong khu cách ly, không tiếp xúc với người nhà. Trong đây là khâu vô trùng, nên mọi thứ đều tuyệt đối cẩn thận. Đồ ăn người nhà chuyển vô, họ chiếu tia tiệt trùng rồi mới dọn ra cho mình ăn. Quần áo của bệnh viện cũng được chiếu tia khử trùng rồi đóng gói, phát cho mình. Muỗng nĩa cũng vậy. Súc miệng bằng nước chín, không được dùng bàn chải đánh răng vì sợ chảy máu, mà chỉ dùng cái rơ lưỡi em bé, chà răng

Hôm nay là ngày thứ ba của tiến trình hóa trị. Hóa trị là điều trị bằng hóa chất liều cao, mạnh, và dồn dập. Có lẽ đã bắt đầu ngấm thuốc, con thấy người mệt, yếu đi nhiều. Ăn kém ngon, có cảm giác nhờn nhợn ói. Nghe người ta nói, tuần sau sẽ "bẹp nhẹp", sốt cao, ói mửa, yếu lả người.
Đó là những phản ứng phụ của thuốc.

Thêm một bữa cơm đầy nước mắt

Nhớ những người thương, lo lắng, sẻ chia

Sống ở trên đời tam thập lục

Chưa giúp gì ai, thì đã…

Giai đoạn này thực sự mỗi ngày là một cuộc chiến.

Mệt lả người.

Ăn không được. Món gì cũng nghe mùi tanh ình. Vừa ăn vừa chảy nước mắt. Nhưng cũng phải nín thở mà ăn cho có sức. Bác sĩ truyền dịch mỗi ngày 5-6 lít. Tôi nhờ các bạn cầu nguyện dùm tôi: Xin Chúa cho tôi đáp ứng thuốc tốt, ăn được ngủ được Không bị phản ứng phụ của thuốc (thuốc là hóa chất liều cao, mạnh, đánh dồn dập, nên nó cũng là một thứ thuốc độc) Không bị sốt, không bị nhiễm trùng. Tối kỵ là nhiễm trùng, vì có thể dẫn đến tử vong.

Tôi cũng tin Chúa sẽ chữa lành cho tôi.

Hôm nay có lẽ đã ngấm thuốc nên bắt đầu có những phản ứng phụ. Buồn nôn, mắc ói. Bất cứ món đồ ăn gì cũng nghe tanh ình, phát ói. Trưa nay ói một trận oằn mình, ói ra tới mật xanh. Môi khô. Uống nước nhiều mà môi vẫn khô ran. Kiểu khô kỳ lạ chứ không như khô môi bình thường.

Bác sĩ nói, vài bữa nữa sẽ bị lỡ miệng, lỡ hậu môn, rụng tóc. Thuốc làm hại những tế bào và một số cơ quan trong cơ thể, như lá lách, gan, phổi và hệ tiêu hóa. Da gót chân bị mỏng và đau. Bình thường, gót chân là nơi có da dày nhất, chai sạn nhất. Nhưng nay vùng da này mỏng dính, đụng nhẹ cũng đau. Hơi thở ngắn gấp đôi so với bình thường. Vì thế, tốc độ thở nhanh gấp đôi. Lúc nào cũng thấy như hụt hơi!

Hôm nay là ngày Chúa nhật 26/8.

Mình nằm đây trên giường bệnh, không được cùng thờ phượng Chúa với anh em. Những người bệnh xung quanh đây, nhìn họ thở ngắn thở dài, đếm thời gian, thấy chán. Còn mình, đọc sách nên vẫn thấy như ở nhà.

Chỉ có thể tóm tắt nguyên một ngày hôm qua bằng một chữ: đau. Đau quá. Đau dữ dội, khi lên cơn đau thì đau oằn oại, đau thấy đom đóm, chảy nước mắt, chảy mồ hôi. Đau như xé thịt nẻ da. Mình muốn la lên thật lớn “Đau quá” cho đã, nhưng sợ người ta nói mình khùng. Đau, khóc, nhưng cũng không dám khóc lớn tiếng, sợ phiền người bên cạnh. Họ nhìn mình, không thấy máu me gì, làm sao biết mình đau.

Trong lúc đau oằn oại đó, nhớ đến nhân vật Gióp trong Kinh Thánh. Mình đã giảng một se-ri 16 bài về sách Gióp này. Tra cứu, thì thấy không có ai giảng ngần ấy bài từ sách Gióp. Có lẽ nỗi đau của mình cũng chưa bằng ông Gióp. Sau khi hoạn nạn, Gióp nói trước đây có nghe về Chúa, nhưng bây giờ mới thật sự thấy Chúa. Đúng rồi. Có đạo là một chuyện. Thật sự kinh nghiệm Chúa là một chuyện hoàn toàn khác. Trong và sau hoạn nạn, thấy bàn tay nhân lành của Chúa. Bởi có những người kinh nghiệm Chúa cách lạ lùng nên mới dấn thân hầu việc Chúa, bất chấp giá phải trả. Kinh Thánh nói, những kẻ trông cậy Đức Giê-hô-va sẽ không bị hổ thẹn. Mình đang chờ xem sự ứng nghiệm của câu này. Mình tin mình sẽ là nhân chứng cho câu Kinh Thánh này.

Cảm ơn Chúa, Đức Chúa Trời là Đấng Toàn Năng và Yêu thương, Chúa đã chữa lành bệnh ung thư máu của Ms Đạt, và Ms Đạt được Chúa cho còn sống mạnh khỏe đến bây giờ.

Tôi xin Chúa cho Bạn thính giả quyết định trường hợp của Bạn trước khi quá trễ.


Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 1 guest online.

Hosting by