You are hereForums / Trang Chính / TK Thông Lãm (Cựu) / Lê-vi Ký II

Lê-vi Ký II


By admin - Posted on 27 December 2008

Đề mục: NÊN THÁNH (I)
Kinh thánh: sách Lê-vi ký 1:-17:
Câu gốc: sách Lê-vi ký 19:2

I/. ĐIỀU KIỆN NÊN THÁNH: Lê-vi ký 1: - 7:

-  Sách Lê-vi ký là một trong những sách khó đọc trong Kinh thánh đối với nhiều người. Sách ghi chép lại những qui định và những công tác đặc biệt dành cho dòng dõi người Lê-vi, tức là những công việc thuộc về Đền thờ, có liên quan đến Đền thờ.

-  Sách gồm 27 đoạn dài, nhưng chúng ta có thể tóm tắt chủ đề chính của sách rõ ràng trong đoạn 19 câu 2, Hãy truyền cho cả hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Hãy nên thánh, vì ta Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, vốn là thánh, chủ đề đó là NÊN THÁNH.

-  Từ đoạn 1 đến đoạn 7, chúng ta được giới thiệu điều kiện để được NÊN THÁNH.

-  Điều kiện để được NÊN THÁNH là gì?

-   Bảy đoạn đầu nầy, sách Lê-vi ký ghi lại các sinh tế cần phải dâng cho Đức Giê-hô-va với những qui định nghiêm ngặt.

1/. Các Loại Sinh Tế:  1: - 6:7

-   Trong phần Kinh thánh mở đầu sách Lê-vi ký nầy, có 5 thứ của Lễ được nói đến:

  • Đoạn 1: - của lễ thiêu.

-   Của lễ nầy còn được gọi là của lễ toàn thiêu, của lễ được thiêu hóa hoàn toàn.

-   Của lễ thiêu làm hình bóng hai phương diện: Phương diện của Chúa Jêsus Christ, Ngài là CON ĐỨC CHÚA TRỜI dâng mình trọn vẹn; Phương diện của Cơ-Đốc nhân đứng trước tình yêu của Chúa Jêsus Christ, chúng ta cũng dâng mình trọn vẹn cho Chúa, như Phao-lô đã nói trong Galati 2:20b, Nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi.

  • Đoạn 2, của lễ chay:

-  Sở dĩ của lễ nầy được gọi là của lễ chay, vì sinh tế là bằng BỘT LỌC, BÁNH KHÔNG MEN, với dầu và nhũ hương.

-  Của lễ nầy cũng làm hình bóng về sự dâng mình của Chúa Jêsus Christ, nhưng Chúa Jêsus đứng ở địa vị một CON NGƯỜI TRỌN VẸN, VÔ TỘI, như Phao-lô đã giải thích trong I Timôthê 2:5-6

  • Đoạn 3: - của lễ Thù Ân:

-   Hai chữ Thù ân, có nghĩa là Báo Ân, Đền Ơn.

-   Đây là một của lễ bày tỏ sự cảm tạ ơn Chúa (7:13). Của Lễ Thù Ân làm hình bóng về sự hòa bình, hòa thuận bởi sự dâng mình của Chúa Jêsus Christ vừa là Con Đức Chúa Trời vừa là Con người trọn vẹn,

-   Thư Cô-lô-se 1:20 xác chứng: Bởi Huyết Ngài trên thập-tự giá, thì đã làm nên hòa bình, khiến muôn vật dưới đất trên trời đều nhờ Ngài mà hòa thuận cùng chính mình Đức Chúa Trời.

-   Đặc biệt là ba của lễ nầy đều được gọi là của lễ có mùi thơm (1:9; 2:2; 3:5). Vì cả ba loại của lễ nầy đều không liên quan gì đến tội lỗi, mà chỉ bày tỏ sự tương thông giữa một người vô tội với Đức Chúa Trời, nhất là làm hình bóng rõ ràng về phương diện của Chúa Jêsus Christ vừa là Con Đức Chúa Trời, vừa là Con người trọn vẹn dâng mình, để làm nên sự hòa thuận, hòa bình, bình an giữa Đức Chúa Trời với loài người.

  • Đoạn 4, Của lễ Chuộc tội:

-   Hai chữ Chuộc tội đã đủ nói lên mục đích của của lễ nầy rồi. Mục đích đó là để chuộc tội: Chuộc tội cá nhân và chuộc tội cả hội chúng.

-  Đặc biệt, của lễ chuộc tội là do người dâng là người có tội (Lêvi 4:2), và tùy theo từng thành phần địa vị của người dâng mà dùng sinh tế lớn hoặc nhỏ (Thí dụ: thầy tế lễ hoặc hội chúng phải dâng tế lễ chuộc tội bằng một con bò tơ; quan trưởng chuộc tội bằng việc dâng một con dê đực; còn dân sự sẽ chuộc tội bằng một con dê cái hoặc một chiên con.

-  Anh chị em thấy, thầy tế lễ phạm tội thì được tính bằng cả hội chúng phạm tội.

-  Của Lễ nầy hình bóng về Chúa Jêsus Christ là sinh tế giảng hòa giữa con người với Đức Chúa Trời. Đây là chiều đứng của Thập tự giá (Côlôse 1:20)

  • Đoạn 5, Của Lễ chuộc sự mắc lỗi:

-  Của lễ nầy được dâng khi có sự lỗi lầm giữa người với người. Sinh tế được dâng là những sinh tế nhỏ như: chiên cái, dê cái, chim cu hoặc chim bồ câu, hoặc bột lọc.

-  Của lễ nầy là chiều ngang của Thập tự giá, sự chết của Chúa Jêsus Christ chẳng những để làm nên sự hòa thuận giữa người với Trời, mà còn làm nên sự hòa thuận giữa người với người (Êph. 2:14-16; Galati 3:28).

-  Một người tin Chúa Jêsus Christ, được Đức Chúa Trời tha thứ tội lỗi, cũng cần được con người tha thứ.

-  Việc Xa-chê tin Chúa Jêsus Christ được thánh Luca ghi lại trong Luca 19:1-10 là một minh chứng cho nhu cần dâng hai của lễ nầy: Khi Xa-chê tiếp đón Chúa Jêsus vào nhà, vào lòng của ông, lập tức ông cũng giảng hòa với con người, nhất là những người thù nghịch ông. Xa-chê nói: Lạy Chúa, nầy tôi lấy nửa gia tài mình mà cho kẻ nghèo, và nếu có làm thiệt hại ai, bất kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư (Luca 19:8)

-  Anh Chị em để ý là sau khi Xa-chê làm việc giảng hòa với người, Chúa Jêsus Christ mới tuyên bố: Hôm nay sự cứu rỗi đã vào nhà nầy (19:9)

-  Cả hai của lễ Chuộc Tội và Chuộc Sự Mắc Lỗi, đều được dâng lên cho Chúa từ những người có tội với Chúa và có lỗi với người chung quanh. Vì có liên quan đến tội, đến lỗi, nên hai của lễ nầy không CÓ MÙI THƠM. Tội lỗi không thể đem đến mùi thơm!

-  Chúng ta cũng phải nói điều nầy, qua lẽ thật thể hiện trong hai của lễ chuộc tội và chuộc sự mắc lỗi, có hai hạng quan niệm sai lầm cần nhờ ơn Chúa sửa lại:

1/. Một số người chỉ quan tâm tìm cách hòa thuận với Đức Chúa Trời, chỉ nghĩ đến những tội lỗi liên hệ với Đức Chúa Trời, như: việc thờ hình tượng, giữ vững đức tin khi gặp bắt bớ, làm chứng giáo lý cứu rỗi…, nhưng lại không hề quan tâm đến những điều mà chính mình đã làm buồn lòng người chung quanh. Đó là một cách sống sai, cách sống đóng cửa Thiên đàng với những người chung quanh. Dâng của lễ chuộc tội chưa đủ, còn phải dâng của lễ chuộc sự mắc lỗi với con người nữa.

2/. Một số người khác chỉ nghĩ đến làm sao cho vừa lòng con người, mà không hề biết rằng những điều đó có đẹp lòng Chúa không? Đó không phải là cách sống của Cơ-Đốc nhân. Họ chỉ quan tâm dâng của lễ chuộc sự mắc lỗi, mà không dâng của lễ chuộc tội. Phải nhớ sự chuộc tội đến trước, rồi mới nói đến chuộc lỗi. Không kính Chúa thì không yêu người được.

-  Chúa Jêsus Christ đã từng phán về lẽ thật nầy trong sách Tin Lành Ma-thi-ơ:

  • Ma-thi-ơ 5:23-26, việc dâng của lễ cho Đức Chúa Trời đòi hỏi phải hòa hiệp với anh em.
  • Ma-thi-ơ 6:12, Xin Cha tha tội cho chính mình, như chính mình tha tội cho tha nhân.

2/.  Những Qui Định: Lê-vi ký 6:8 - 7:38

-   Suốt trong phân đoạn nầy, chúng ta sẽ bắt gặp những nhóm từ bày tỏ mạng lịnh của Đức Chúa Trời qui định đối với các của lễ:

  • 6:13, Lửa hằng cháy luôn luôn trên bàn thờ, chẳng nên tắt.
  • 6:22, Ấy là một luật lệ đời đời trước mặt Đức Giê-hô-va…
  • 7:1, … ấy là một vật chí thánh…
  • 7:21, … thì sẽ bị truất khỏi dân sự mình.
  • 7:27, Phàm ai ăn một thứ huyết nào sẽ bị truất khỏi dân sự mình.
  • 7:36, … Ấy là một luật lệ đời đời trải qua các thế đại.

-  Với những qui định nghiêm ngặt như vậy, từ cách dâng, vật dâng, nơi dâng, lúc nào được ăn sinh tế, lúc nào không được ăn; phần nào để lại, phần nào không để lại…, kèm theo đó là hình phạt: sẽ bị truất khỏi dân sự, một lệ định đời đời …, cho chúng ta thấy việc được NÊN THÁNH là một việc tối quan trọng trước mặt Chúa, phải đúng điều kiện, đúng luật lệ, và có công hiệu đời đời.

-  Thư Hêb. 12:14b, tác giả đã khẳng định sự tối quan trọng của việc được NÊN THÁNH: … Vì nếu không nên thánh, thì chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời.

-   Rất tiếc là ngày nay, một số người cứ vịn vào Thời Kỳ Ân Điển, để không làm theo những điều kiện mà Đức Chúa Trời đã qui định cho một đời sống NÊN THÁNH. Đó là lý do mà tác giả thư Hê-bơ-rơ đã viết tiếp những lời cảnh cáo mạnh mẽ về đời sống cần Nên Thánh trong 12:15-17, KHÁ COI CHỪNG kẻo có kẻ trật phần ân điển của Đức Chúa Trời, kẻo rễ đắng châm ra, có thể ngăn trở và làm ô uế phần nhiều trong anh em chăng. HÃY COI CHỪNG… chớ có ai gian dâm, cũng đừng có ai khinh lờn như Ê-sau…dẫu người khóc lóc cầu xin, cũng chẳng đổi được ý cha mình đã định rồi.

-  Xin Chúa dùng lẽ thật Nên thánh nầy tỉnh thức chúng ta là những Cơ-Đốc nhân sống giữa đời nầy, giữ mình trong điều kiện Nên Thánh của Chúa,

  • không để một chút rễ đắng nào, một sự cay đắng nào đâm ra trong tâm tư, ý nghĩ của chúng ta đối với ai đó,
  • không vì một phút giây gian dâm tình cảm nào,
  • không vì một tô canh đậu đỏ nào, một mối lợi đời nầy, làm ô nhiễm đời sống nên thánh của chúng ta, hầu cho sự cứu rỗi mà Chúa Jêsus Christ ban cho chúng ta chẳng phải là vô ích.

II/. HÌNH ẢNH MINH HỌA SỰ NÊN THÁNH: Lê-vi ký 8: - 10:

-  Tôi thật cảm tạ Chúa về Lời Chúa mà chúng ta đang học đây. Ngay sau khi dùng 7 đoạn để minh giải điều kiện Nên Thánh, Sách Lê-vi ký đã tiếp tục đưa ra hình ảnh để Minh Họa sự Nên thánh, bằng chính con người của A-rôn và các con của ông trong chức vụ tế lễ thánh.

-  Sự minh họa nầy đề cập đến 2 điều: Cách được Nên thánh (8:-10:); và cuộc sống nên tthánh thực tế.

1/. Cách được Nên Thánh: Lê-vi ký 8: - 9:

-  Trong 3 đoạn nầy, chúng ta được nhìn thấy một hình ảnh minh họa sự nên thánh qua con người của A-rôn và những người con của ông.

-   Câu chuyện sách Lê-vi ký ghi lại là sự việc A-rôn và các con của ông được Môi-se vâng lịnh của Đức Chúa Trời xức dầu biệt thánh (8:12); và cá nhân A-rôn cùng các con của ông cũng đã dâng của lễ để làm của lễ chuộc tội và của lễ thiêu (9:7, 22).

-  Rõ ràng đây là điều kiện để một người được Nên Thánh trong Chúa, A-rôn và các con của ông đại diện cho Cơ-Đốc nhân chúng ta, bao gồm hai phương diện:

  • Phương diện của Đức Chúa Trời:

Chính Chúa là nguyên nhân của sự nên thánh, Chúa ra lịnh, Chúa chủ động thi hành sự nên thánh cho A-rôn, cho chúng ta, cho nên trước hết Chúa bảo Môi-se nhơn danh Chúa mà xức dầu biệt thánh cho A-rôn và các con của ông. Cũng như sự cứu rỗi tiên khởi là đến từ Chúa muốn ban cho loài người chúng ta, Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài. Nầy sự yêu thương ở tại đây, ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng  Đức Chúa Trời đã yêu chúng ta … Chúng ta yêu, vì Chúa đã yêu chúng ta trước (Giăng 3:16; I Giăng 4:10, 19)

  • Phương diện loài người,

-   A-rôn và các con của ông phải dâng sinh tế để được chuộc tội cho chính mình.

-  Chúa muốn cứu chúng ta, đã thực hiện chương trình cứu rỗi cho chúng ta qua sự chết chuộc tội và sự sống lại của Chúa Jêsus Christ. Nhưng hầu cho hễ ai tin Con ấy, chính cá nhân chúng ta cũng phải bằng lòng ăn năn tội, nhờ cậy tế lễ chuộc tội của Chúa Jêsus Christ.

-  Chúa muốn ban cho chúng ta đời sống nên thánh, nhưng chính chúng ta cũng phải có trách nhiệm quyết định sống thánh.

-  Chúa muốn mà tôi không muốn, Chúa sẽ không làm gì được cho chúng ta, vì Ngài tôn trọng sự tự do của chúng ta. Tôi muốn mà không có sự ban cho của Chúa, thì sự mong muốn, sự cố gắng của tôi cũng chỉ là con số KHÔNG (0).

-  Đây chính là lý do nhiều đời sống Cơ-Đốc bị thất bại đang khi sống giữa đời thường.

  • Trong lòng chúng ta thật đôi lúc muốn sống thánh khiết như Chúa dạy, nhưng nó chỉ là ĐÔI LÚC thôi, còn lại thì NHIỀU LÚC không muốn, vì nghĩ rằng sống thánh khiết là thua thiệt.
  • Hoặc MUỐN, nhưng không dứt khoát, một sự mong muốn nửa vời

-  Ước ao giữa lúc cả thế gian đều bại hoại trước mặt Đức Chúa Trời, Chúa vẫn còn tìm được trong Hội thánh của Chúa những đời sống Nên Thánh như Nô-ê sống công bình, đạo đức, đồng đi với Chúa, chẳng chỉ để cứu mình, cứu gia đình mình, mà còn có thể cứu được nhiều người nữa.

2/. Cuộc sống Nên Thánh Thực Tế: Lê-vi ký 10:

-  Một lần nữa, chúng ta phải cảm tạ Chúa, Ngài đã cho tác giả sách Lê-vi ký là Môi-se ghi lại đoạn 10 nầy, để trả lời hai câu hỏi thường nổi lên trong tâm trí những người muốn sống Nên Thánh như Chúa dạy:

1/. Câu hỏi thứ nhất: Nếu tôi không sống đời sống Nên Thánh thì sao?

-  Đoạn 10:1-11, là câu trả lời cho câu hỏi thứ nhất: Hậu quả của đời sống không Nên Thánh.

-  Mười một câu nầy ghi lại một lỗi lầm mà các con trai của A-rôn đã vi phạm sự nên thánh và những điều không được vi phạm trong đời sống Nên Thánh.

-  10:1-7, các con trai A-rôn là Na-đáp và A-bi-hu, là những người đã được biệt thánh bởi sự xức dầu của Môi-se, họ cũng đã dâng tế lễ chuộc tội, dâng của lễ thiêu, của lễ chay, để được nên thánh, nhưng họ đã không tuân giữ cuộc sống Nên Thánh, thậm chí vào Đền thờ rồi mà vẫn còn cố ý vi phạm luật Thánh của Chúa. Kết quả là Lửa thánh của Chúa Thánh đã thiêu hủy họ.

Nói đến điều nầy, chúng ta phải tỉnh thức mà cảm tạ Chúa, vì nếu Chúa không thương xót thì nhiều lần chúng ta đã giống như Na-đáp và A-bi-hu rồi, do chính thái độ của chúng ta đang khi thờ phượng Chúa. Xin Chúa tỉnh thức chúng ta.

-  10:8-11, anh chị em hãy chú ý một bản án mà Chúa tuyên bố cho đời sống Nên thánh mà không thánh - không thánh ngay trong sự ăn uống: Khi nào vào hội mạc, ngươi và các con trai ngươi chớ nên uống rượu hay là uống vật chi có tánh say, E PHẢI CHẾT CHĂNG: - ấy là một mạng lịnh đời đời, trải các thế đại.

- Bản án được công bố cho một hành vi rất quen thuộc ngày nay. Bản án được công bố vượt thời gian: mạng lịnh ĐỜI ĐỜI.

-  Đó là bản án mà Hêb. 12:14b đã nhắc lại: Nếu không nên thánh thì chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời!

2/. Câu hỏi thứ hai: Cuộc sống Nên Thánh có gì khác với người thường không? -  10:12-20.

-  Phân đoạn nầy trình bày cuộc tranh luận của Môi se với A-rôn về nếp sống bình thường của người đã được nên thánh.

-  Môi-se thì đòi hỏi A-rôn và các con còn lại của A-rôn là những người đã được nên thánh phải sống như những người VÔ CẢM, phải ăn uống đúng luật vui vẻ khi mà những người thân yêu của họ là Na-đáp và A-bi-hu đã chết, thân xác còn đó (10:16-18)

-  Nhưng A-rôn đã tranh cãi trên quan điểm của một con người bình thường. Rõ ràng cái chết của hai đứa con trai, dù nó phạm tội bị Chúa phạt, đã làm tổn thương tình cảm của A-rôn và gia đình, A-rôn cũng biết buồn, cũng biết thương con, và ông không thể ăn uống bình thường, dù đó là qui định đối với của lễ.

-  Kết quả là Môi-se đã nhận ra cách sống nên thánh như A-rôn là đúng (10:20)

-  Đức Chúa Trời không cứu chúng ta, biệt chúng ta ra thánh, để làm những siêu nhân, sống như những thần tiên vô cảm, mà Chúa muốn chúng ta sống làm một người bình thường, biết vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc (Rôma 12:15-16)

-   Chính Chúa Jêsus Christ đã làm gương cho chúng ta. Khi làm người trên đất, Chúa Jêsus Christ là một người vô tội - thánh khiết, nhưng Ngài đã chia sẻ buồn vui với mọi người chung quanh, Ngài cũng đã khóc với gia đình La-xa-rơ, đã vui với đám cưới tại Ca-na, đã đến với những người cần cứu giúp an ủi.

Anh chị em ơi, hãy làm một người thánh bình thường như Cứu Chúa Jêsus Christ của chúng ta. Đó chính là điều Chúa muốn chúng ta đạt được.

 

Đề mục: THỰC NGHIỆM NÊN THÁNH (II)
Kinh thánh: Sách Lê-vi ký 11: - 27:
Câu gốc: 19:2

I/. THỰC NGHIỆM NÊN THÁNH TRONG SINH HOẠT CÁ NHÂN: Lê-vi ký 11: - 15:

-   Đọc qua những đoạn Kinh thánh nầy, lòng tôi thật cảm động trước sự yêu thương của Chúa quan tâm đến ngay cả những sinh hoạt thường ngày của chúng ta.

-  Quan niệm thông thường của mọi người mỗi lần nghe đến Đạo hoặc Tôn giáo, là nghĩ ngay đến chuyện siêu hình, chuyện tâm linh, chuyện linh hồn, nếu không muốn nói là chuyện thần thoại.

-  Nhưng qua Kinh thánh, và ngay trong sách Lê-vi ký nầy, Chúa đã bày tỏ Ngài chẳng những quan tâm đến vấn đề tội lỗi, thánh khiết, những nghi thức tế lễ tôn giáo, mà Chúa cũng còn quan tâm đến việc ăn uống của chúng ta, cách sống của chúng ta.

1/. Thực nghiệm nên thánh qua việc ăn uống hằng ngày: Lê-vi ký 11:1-2,

Chúa bảo Môi-se truyền cho tuyển dân của Chúa biết phân biệt con thú tinh sạch nào ăn được, con thú nào không tinh sạch không ăn được.

-   Chữ SẠCH hay KHÔNG SẠCH ở đây bao gồm ý chỉ về tinh sạch theo nghi lễ, cũng chỉ về sự sạch sẽ, và về ý có lợi cho sức khỏe hay không. Dù không hiểu hết toàn bộ các loài thú mà sách Lê-vi ký đã nêu ra ở đây, chúng ta cũng có thể nêu ra một số thí dụ cụ thể để thấy tình yêu thương của Chúa lo cho con người, nhất là tuyển dân vật thực ăn uống hằng ngày.

  • 11:7, con heo. Thịt heo là thực phẩm được đa số người ta ưa chuộng, nhất là vùng Châu Á. Nhưng thật sự thịt heo có quá nhiều mỡ, nên sẽ tạo cholesterol gây chứng đông máu dễ dàng có hại cho sức khỏe, nhất là về tim mạch. Đặc biệt là lúc những lời nầy được Chúa ban, là lúc dân Y-sơ-ra-ên đang ở trong đồng vắng nóng bức, thịt heo sẽ là thức ăn chậm tiêu và mỡ heo sẽ làm mệt mỏi nhanh chóng. Vả lại, dân Y-sơ-ra-ên đang đi trong đồng vắng, việc nuôi heo là một việc đày khó khăn.
  • 11:10, Chúa cấm ăn những loài thủy hải sản không có vây mà cũng không có vảy. Có lẽ vì những loài không có vây không có vẩy, hầu hết đều thích ăn những thức ăn không sạch trong tự nhiên. Một trong những loài không vây và cũng không có vảy là Con Lươn, là loài thích ăn những thức ăn hôi thối.
  • 11:15, Các thứ Quạ. Quạ là loài chim cho đến ngày nay người ta cũng không ăn, vì nó là loài ăn dơ, luôn tượng trưng cho sự dơ dáy và độc ác. Người ta nói rằng thịt quạ hôi.
  • 11:20-25, về các loại côn trùng, Chúa có nhấn mạnh tùy theo loại, để nói rằng cũng có loại thuộc họ côn trùng đó ăn được. Về cào cào hoặc châu chấu, có những loại không ăn được vì rất hôi, nhưng cũng có loại ăn được.
  • 11:29-30, những con vật được nêu tên như chuột lắt, chuột nhủi (có lẽ là chuột xạ), kỳ đà… các loài như vậy đều thích ăn thịt thối, dơ.

-   Chắc chắn còn nhiều lý do khác mà chúng ta không biết hết, nhưng mục đích Chúa cho ăn hoặc cấm ăn, rõ ràng là vì ích lợi cho chúng ta,

  • vì ích lợi cho sức khỏe của chúng ta.
  • vì phương diện vệ sinh cho chúng ta.
  • vì khẩu vị Chúa muốn chúng ta ăn ngon, ăn sạch.
  • ích lợi trước nhất và được nhấn mạnh là để phân biệt chúng ta là dân thánh thuộc về Chúa (11:44-45).

-  Cảm ơn Chúa vì Ngài chăm sóc việc ăn uống hằng ngày của tôi. Thật không có ai như Ngài.

2/. Thực nghiệm nên thánh trong bịnh tật, vệ sinh: Lê-vi ký 12: - 15:

-   Đến đây thì chúng ta không còn lời nào để cảm tạ Chúa cho hết lòng mình, trước sự quan tâm săn sóc của Chúa đối với sức khỏe của thân thể chúng ta.

  • 12:, tôi nghĩ rằng các bà các cô phải cảm tạ Chúa vì Ngài yêu thương những người phụ nữ. Đối với người phụ nữ, việc sinh con là lúc khó khăn, nguy hiểm nhất, như ông bà chúng ta thường ví: vượt cạn, đi biển. Cuộc sống ngày nay đã không còn thì giờ cho người phụ nữ được nghỉ ngơi đầy đủ nữa. Nhưng Chúa thật yêu thương muốn người phụ nữ sau những ngày tháng mang nặng đẻ đau, được nghỉ ngơi đầy đủ.
  • 12:2, 4, những chữ ô uế, sạch, để người phụ nữ được dành để nghỉ ngơi sau khi sinh con, không làm việc ít nhất là 40 ngày đến hai tháng.

Đáng tiếc là vì điều kiện sống khó khăn, hoặc vì không hiểu biết, hoặc không tin cậy nơi tình yêu thương của Chúa, nên ngày nay phụ nữ đã không nghỉ ngơi hay không được nghỉ ngơi.

  • 13: - 15:, Lời Chúa dạy về việc giữ vệ sinh. Anh chị em biết rằng, một cộng đồng sống tập thể với trên 2 triệu người, vấn đề vệ sinh là tối cần thiết dường nào, đặc biệt là đối với những bịnh hay lây nhiễm, nhất là đối với bịnh phung trên người và trên quần áo, trên nhà cửa, và bịnh của nam nữ.

Chúa đã dạy dân Chúa phải sống sạch sẽ bằng việc tắm - rửa - giặt. Ba động từ: Tắm - Rửa - Giặt, được lặp đi lặp lại luôn trong những đoạn nầy. Còn nhóm từ: bị ô uế đến (chiều tối) là để nghỉ ngơi và tránh lây nhiễm.

-  Những lời dạy nầy hình như bị xem là không cần thiết trong Hội thánh, hoặc trong loại sách tôn giáo. Thế mà Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, một trong những bằng cớ yêu thương đó là Chúa chăm sóc chúng ta khác nào cha (mẹ) chăm sóc con cái mình vậy.

-   Ha lê lu gia, cảm tạ Chúa!

II/. THỰC NGHIỆM NÊN THÁNH TRONG PHẠM VI QUỐC GIA: Lê-vi ký 16:

-   Đoạn 16 nầy ghi lại sự mong muốn cao quí của Đức Chúa Trời trên tuyển dân, Đức Chúa Trời không chỉ muốn có những đời sống nên thánh, mà Chúa còn muốn có một Quốc gia nên thánh. Chúa không chỉ muốn có những Cơ-Đốc nhân là những người nên thánh, mà Chúa còn muốn có một hội chúng nên thánh.

-   Với mong ước đó, Chúa đã qui định mỗi năm một lần vào ngày 10 tháng 7 (lịch Do thái - 16:29), tuyển dân Y-sơ-ra-ên sẽ có một Lễ đặc biệt gọi là Đại Lễ Chuộc Tội.

-   Đại Lễ Chuộc tội nầy có những đặc điểm như sau:

  • 16:33-34, người (thầy tế lễ thượng phẩm) sẽ chuộc tội cho nơi thánh, cho hội mạc, cho bàn thờ, cho những thầy tế lễ, VÀ CHO CẢ DÂN CỦA HỘI CHÚNG. Mỗi năm một lần phải làm lễ chuộc tội cho dân Y-sơ-ra-ên, đặng làm cho sạch các tội lỗi của chúng; ấy sẽ là một lệ định đời đời cho các ngươi vậy.

Đây là một Lễ chuộc tội không phải cho cá nhân mà cho toàn thể từ Đền tạm đến dân sự.

  • 16:3, đây là ngày duy nhất trong năm, thầy tế lễ thượng phẩm được phép vào Nơi Chí Thánh để xông hương và rảy huyết trên nắp thi ân của Hòm Giao Ước.
  • 16:31, đây là ngày toàn dân phải biệt riêng cho sự ăn năn tội lỗi, ép linh hồn mình, cũng là ngày Sa-bát tức là ngày NGHỈ.

-  Nói đến cả quốc gia nên thánh, thật sự đó là một nhu cần, vì Chúa có hứa trong II Sử 7:14, Chúa sẵn sàng tha thứ và giải cứu quốc gia biết ăn năn.

-  Anh chị em có nhớ thành Ni-ni-ve trong đời tiên tri Giô-na không? Kinh thánh sách Giô-na ghi lại rằng, khi Giô-na vâng lời Chúa đến thành Ni-ni-ve (đại diện cả nước Ai-si-ri) rao báo rằng còn bốn mươi ngày nữa thì thành sẽ sụp đổ bởi cớ tội lỗi của cả thành (cả nước).

Khi nghe được sứ điệp của tiên tri Giô-na, vua Ni-ni-ve kêu gọi cả nước kiêng ăn, mặc bao gai cầu nguyện ăn năn với Chúa. Thật kỳ diệu, một dân ngoại bang, một kẻ thù với tuyển dân, một dân tộc độc ác sắp chịu hình phạt, vậy mà khi cả nước biết ăn năn xin được chuộc tội, thì Chúa đã tha, và cứu xứ của họ khỏi tai họa.

-  Cảm ơn Chúa, Hội thánh Chúa trước đây mỗi năm dành ngày đầu năm Dương Lịch để tất cả Hội thánh kiêng ăn cầu nguyện, như một Mùa Đại Lễ Chuộc Tội. Rất tiếc, nhiều năm gần đây Hội thánh đã bỏ quên. Nên chăng một ngày nào đó gần đây để lập lại Mùa Đại Lễ Chuộc tội bằng sự kiêng ăn cầu nguyện.

III/. THỰC NGHIỆM NÊN THÁNH ĐIỀU LIÊN QUAN ĐẾN CHÚA: Lê-vi ký 17: - 27:

-   Phần thứ 3 nầy của sách Lê-vi ký hầu như là sự nhắc lại những điều mà Chúa đã phán dạy từ sách Xuất Ê-díp-tô ký, tất cả đối với Chúa đều phải nên thánh. Chúng ta có thể nhắc lại những điều quan trọng đối với Chúa:

1.  Đoạn 17:1-9,

Chín câu nầy Chúa nhấn mạnh về địa điểm thánh là Hội mạc, tức là nơi Đền tạm, Đền thờ. Người dâng chỉ được giết con sinh tại nơi địa điểm thánh nầy, nếu không, thì người đó sẽ bị phạt (17:1-4)

Rõ ràng Đền thờ bao giờ cũng là nơi tiêu biểu cho sự hiện diện chính thức của Chúa, phải được kính trọng.

2.   Đoạn 17:10-16,

Việc ăn uống rốt lại Chúa cấm không cho ăn huyết và thú chết ngột (17:10, 15-16). Luật cấm nầy đã được nhắc lại trong Tân Ước, do Giáo hội nghị Giê-ru-sa-lem (Công vụ 15:28-29).

Dường như các loại thức ăn khác được nới lỏng, riêng huyết và thú chết ngột là cấm tuyệt đối (Công vụ 10:11-16).

3.   Đoạn 18:-20:

Đặc điểm của 3 đoạn Lê-vi ký nầy là Chúa luôn nhắc đi nhắc lại Danh của Ngài: TA LÀ GIÊ-HÔ-VA ĐỨC CHÚA TRỜI. Ít nhất là 29 lần Chúa xưng TA LÀ từ đoạn 18 đến đoạn 26, đặc biệt mỗi lần Chúa nhắc lại một điều luật nào đã phán dạy, thì Ngài xưng Danh TA LÀ… như ký tên vào từng điều luật đó, những điều luật dường như rất bình thường không có gì quan trọng đối với con người ngày nay, nhưng đối với Chúa thì là luật thánh, Chúa có ký tên:

Thí dụ như:

  • 18:, vấn đề tình dục,

Rõ ràng đối với Chúa không phải là ô uế, phàm tục như một số người quan niệm, nhưng vấn đề là với ai? Và sạch sẽ.

Có một người biện luận với Mục sư Billy Graham rằng, tính dục là do Đức Chúa Trời ban cho, nên con người có quyền sử dụng nó cách tự do, không thể coi nó là tội lỗi. Mục sư Billy Graham trả lời: Con chim có thể bay ngang đầu bạn, nhưng đừng để nó làm tổ trên đầu bạn. Luật pháp cho phép người cảnh sát sử dụng súng, nhưng không có nghĩa là bạn muốn bắn ai tùy ý bạn.

Vấn đề tình dục đã bị xem thường, nhất là giới trẻ trước năm 1989 là năm mà người ta phát giác ra bịnh AIDS. Ngày nay, trước sự lây lan nhanh chóng dễ dàng của căn bịnh thế kỷ nầy, nhân loại đã có một sự cẩn thận hơn. Dù muộn, nhưng còn hơn không.

  • 20:9, vấn đề hiếu kính cha mẹ

Hiếu kính cha mẹ đã trở nên hiếm hoi trong xã hội loài người ngày nay, truyền thống gia đình tốt đẹp đã bị phá vỡ vì quan niệm tôn trọng tự do quá mức.

Ngày thứ sáu 16/8/02, báo Phụ nữ Thành phố HCM, đã đưa tin hai phiên tòa xử liên quan đến việc những đứa con bất hiếu thưa bà mẹ 73 tuổi ra tòa để đòi gia tài và phiên tòa bà mẹ sáu mươi mấy tuổi phải thưa con ra tòa, vì tội lừa gạt bà lấy hết tiền của bà, đuổi bà ra khỏi nhà đến nỗi bà phải đi ở nhờ nhà người khác, còn các con cứ vịn cớ đổ cho nhau trách nhiệm nuôi dưỡng.

Tòa án đời nầy đã không thể xử tội bất hiếu, chỉ có thể xử việc đất đai thừa kế. Nhưng trước Tòa của Chúa, án phạt bất hiếu là xử tử.

Chúng ta có thể nói quyết chắc rằng, việc Chúa nhắc lại những điều luật mà Ngài đã ban và ký tên để xác nhận, đó là những điều luật tối quan trọng, không thể muốn hay không muốn thi hành, mà là phải thi hành, như 19:2 Chúa đã phán, Hãy nên thánh, vì ta là thánh.

4.   Đoạn 21: - 27:

Các đoạn còn lại của sách Lê-vi ký, nhắc lại những qui định thánh cho những người mang chức vụ thánh và những ngày lễ thánh, những khí mạnh thánh, và những sự dâng hiến thánh.

Thầy tế lễ là người phục vụ nơi đền thánh, nên Chúa bắt buộc họ phải

  • thánh từ sự giao tiếp ngay cả trong tang chế của người thân;
  • thánh trong hôn nhân;
  • thánh trong việc ăn uống.

Qua đó chúng ta thấy chức vụ của người phục vụ Chúa là quan trọng biết dường nào. Đó là kinh nghiệm của chính Phao-lô, nên ông đã nói trong I Côrintô 9:27, Tôi đãi thân thể tôi cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng dạy kẻ khác,mà chính mình phải bị bỏ chăng.

Chúa lập những ngày lễ thánh để làm gì?

  • 23:4, để dân Chúa có cơ hội nhóm hiệp thánh.
  • 23:8, các ngươi đừng làm một công việc xác thịt nào hết, Chúa muốn dân Chúa được cơ hội nghỉ ngơi.
  • 23:22, để dân Chúa bày tỏ lòng yêu thương trong Chúa với những người nghèo khổ.
  • 23:40, để dân Chúa sống vui vẻ.

-  Nói tóm lại, Chúa ban những luật lệ thánh cho dân Chúa, chỉ có một mục đích duy nhất là để dân Chúa sống vui vẻ với Chúa và với nhau. Ngược lại, nếu dân Chúa không làm theo thì sự hình phạt đương nhiên sẽ xảy đến cho họ (26:3-; 14-16).

Nguyện Chúa ban cho mỗi chúng ta là con dân của Chúa sống vui vẻ trong luật lệ, mạng lịnh của Chúa, để tận hưởng được những ngày trời trên đất.

 

Đề mục: CHỮ THÁNH TRONG SÁCH LÊ-VI KÝ
Kinh thánh: Sách Lê-vi ký 19:2

I/. Ý NGHĨA CHỮ THÁNH: Lê-vi ký 19:2, … Hãy nên THÁNH, vì ta GIê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi vốn là THÁNH.

-   Đây là một chữ rất quan trọng trong Kinh thánh nói chung và trong sách Lê-vi ký nói riêng. Trong sách Lê-vi ký, chữ THÁNH được nói đến trên 80 lần.

  • Tự điển Việt-nam định nghĩa chữ THÁNH là sạch sẽ, đạo đức. Với định nghĩa như vậy, theo người chưa tin Chúa, thì người được gọi là thánh, là một bậc thông minh, xuất chúng, tài đức, như Đức Khổng Tử được xem như một vị thánh, thánh Gandhi…
  • Còn trong quan điểm của Kinh thánh, thì THÁNH là không ô uế theo nghĩa đen (sạch sẽ) lẫn nghĩa bóng (được tha thứ tội lỗi),
  • Nghĩa đặc biệt của chữ THÁNH là BIỆT RIÊNG RA, hàm ý là biệt riêng ra cho Đức Chúa Trời, thuộc về Đức Chúa Trời vì Đức Chúa Trời là Đấng Thánh.

-   Với định nghĩa theo Kinh thánh như vậy, thì một vật hay một người THÁNH, không hẳn là một vật đặc biệt gì, hoặc một người xuất chúng, tài ba, nhưng vật thánh hoặc người thánh là vật hoặc người đã được biệt riêng ra cho Đức Chúa Trời, biệt riêng ra thuộc về Đức Chúa Trời.

-   Thí dụ:

  • Xuất. 40:9-11, Đền tạm và các khí mạnh dùng trong Đền tạm được xức dầu để biệt ra thánh cho Chúa.
  • Xuất 40:13, con người của A-rôn cũng như bao người khác, có lẽ Arôn còn yếu đuối hơn chúng ta vì ông đã từng phạm tội dựng tượng con bò vàng và dạy dân Y-sơ-ra-ên thờ nó. Tuy nhiên, khi Đức Chúa Trời bảo Môi-se xức dầu biệt thánh cho Arôn, thì kể từ ngày ấy, A-rôn đã là một người được biệt riêng ra cho Đức Chúa Trời, thuộc về Đức Chúa Trời.
  • I Côrintô 1:1-2, Phao-lô đã gởi thư nầy cho Hội thánh tại Côrintô, và ông gọi những Cơ-Đốc nhân tại Côrintô là những người … được gọi làm THÁNH ĐỒ. Thực tế qua nội dung của thư Côrintô, các Cơ-Đốc nhân nầy có rất nhiều lỗi lầm, nhưng Phao-lô vẫn gọi họ là THÁNH ĐỒ, vì họ là những người đã được nên thánh trong Đức Chúa Jêsus Christ.

Điều nầy không có nghĩa là một người đã tin Chúa Jêsus Christ rồi thì phạm tội gì cũng là thánh. Nhưng khi một người tin Chúa tức thì họ được nên thánh theo địa vị. Trên tiến trình theo Chúa, họ sẽ trải qua những ngày nên thánh thực nghiệm, họ có thể vấp ngã, phạm tội, điều quan trọng là họ phải ăn năn tội lỗi, tìm kiếm sự tha thứ từ Chúa, nếu cứ cố ý phạm tội thì sẽ đánh mất địa vị THÁNH của họ.

  • I Phi-e-rơ 2:9, Phi-e-rơ đã giải thích Cơ-Đốc nhân là dân thánh là dân thuộc về Đức Chúa Trời.

-  Chúng ta có thể nói chữ THÁNH là một chữ đặc thù của Tin Lành Đức Chúa Trời, vì lẽ đạo NÊN THÁNH là lẽ đạo chỉ có trong Tin Lành của Đức Chúa Trời. Kỳ diệu hơn nữa là một người vừa khi tin Chúa Jêsus Christ thì đã làm một THÁNH ĐỒ, một NGƯỜI THÁNH trước mặt Đức Chúa Trời và trong Hội thánh của Đức Chúa Trời. Trong khi đó, các Tôn giáo không hề dám tôn phong như vậy, ngay cả Giáo hội Công Giáo Lamã cũng chỉ phong thánh cho một Nhân vật nào của Giáo hội (đa số là thuộc hàng chức sắc cao cấp) có những công trạng lớn đối với Giáo hội, kể cả tử vì đạo).

-   Sở dĩ chữ THÁNH được đề cập đến hơn 80 lần trong 27 đoạn của sách Lê-vi ký, là vì suốt từ đầu đến cuối sách, những vấn đề nêu ra trong sách đều là những vấn đề liên quan đến Đức Chúa Trời, từ của lễ, thầy tế lễ, sự dâng hiến cho Đức Chúa Trời …

-  Thật sự, sách Lê-vi ký là sách không hấp dẫn người đọc, đôi khi bị hiểu lầm là thuộc Luật pháp Cựu Ước, nhưng nếu đọc cẩn thận với tinh thần nắm bắt được trọng điểm của sách, Cơ-Đốc nhân chúng ta sẽ càng kính sợ Chúa không dám sống hoang phí cuộc đời mình, và thấy được Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta dường nào khi Ngài quan tâm đến chúng ta từ thuộc linh đến thuộc thể, từ sự thờ phượng Chúa đến cuộc sống hằng ngày của chúng ta, từ cái ăn, ở, mặc, bịnh…

-  Anh chị em hãy đọc sách Lê-vi ký, tôi tin rằng anh chị em sẽ phải cất lời cảm tạ Chúa.

II/. ĐẤNG THÁNH TRONG SÁCH LÊ-VI KÝ: Lê-vi ký 19:2, … vì ta GIÊ-HÔ-VA ĐỨC CHÚA TRỜI các ngươi vốn là thánh.

-   Một điều đặc biệt nữa trong sách Lê-vi ký là Danh xưng của Chúa thường được xưng tụng trong sách. Có ít nhất 50 lần nhóm từ TA LÀ ĐỨC GIÊ-HÔ-VA được nói đến từ đoạn 18 đến đoạn 27.

-  Đặc biệt hơn nữa là suốt những đoạn đó, chính Chúa xưng ra sau mỗi lần Chúa dạy một điều gì cho dân Chúa, điều đó rõ ràng là Chúa đã ký tên đóng dấu ấn chứng quyết định của Chúa đối với vấn đề vừa được truyền dạy.

-  Chúng ta hãy thử xem xét vài thí dụ:

  • 18:4, Chúa ra lịnh dân Chúa phải giữ và làm theo Luật của Chúa, ngay sau đó Chúa xưng Danh: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, như môt sự khẳng định dứt khoát mạng lịnh.
  • 18:5, một lần nữa Chúa nhắc lại mạng lịnh giữ Luật Chúa và bảo đảm người nào làm theo thì được sống, rồi Chúa xưng Danh của Chúa: Ta là Đức Giê-hô-va.
  • Đặc biệt trong đoạn 19, mỗi điều luật đưa ra, Chúa đều xưng: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. Ít nhất 16 lần Chúa đã xưng Danh Chúa như vậy.

-   Anh chị em để ý, Chúa không xưng Danh của Ngài là Đức Chúa Trời, nhưng xưng là Giê-hô-va - Danh xưng giao ước của Chúa.

-  Đây là Danh xưng đặc biệt của Chúa, được chính Chúa giải thích ý nghĩa là Tự Hữu Hằng Hữu (Xuất. 3:14). Dân Y-sơ-ra-ên rất kính trọng Danh xưng Giê-hô-va của Chúa, đối với họ Danh Giê-hô-va rất thánh, nên họ rất kiêng nói đến Danh nầy, thường thay danh xưng khác như: Đức Chúa Trời hoặc Chúa.

-  Chính vì vậy, trong sách Lê-vi ký là sách toàn bộ chỉ đề cập những việc liên quan đến những vật, người, và việc biệt riêng ra thánh, nên Chúa đã dùng Danh Giê-hô-va.

-  Rất tiếc là khi đọc sách Lê-vi ký, thường khi chúng ta chỉ chú ý đến những sự kiện có vẻ không liên hệ đến đời sống thực tế của chúng ta, nên cảm thấy nhàm chán. Đáng lẽ chúng ta phải nhìn thấy những CHỮ KÝ TÊN của Chúa: TA LÀ GIÊ-HÔ-VA Đức Chúa Trời các ngươi, để tỉnh thức giữ mình trong khi vào đền thánh, làm việc thánh, hát bài ca thánh, đọc Kinh thánh, dâng những đồng tiền thánh cho Giê-hô-va là Đấng Thánh.

-  Nguyện Chúa ban cho mỗi chúng ta bắt đầu từ những giờ phút nầy cẩn thận mỗi khi nói đến Danh Chúa.

III/. NGƯỜI THÁNH TRONG SÁCH LÊ-VI KÝ: Lê-vi ký đoạn 8.

-  Từ đoạn 8 đến đoạn 10, sách Lê-vi ký cho chúng ta biết thứ tự và vai trò của chức vụ tế lễ cho Chúa.

-   Chức vụ lo cho Đền thánh gồm có ba thành phần:

1/. Người Lê-vi:

-  Lê-vi là con thứ 3 trong 12 con trai của Gia-cốp, và là một trong mười hai tổ phụ của dân Y-sơ-ra-ên.

-  Xuất. 32:26-29, Những người Lê-vi nhờ trung thành với Chúa không cúi lạy bò con vàng, nên được Chúa biệt riêng ra lo việc tế lễ.

-   Công việc của Người Lê-vi là tất cả công việc liên quan đền tạm, đền thờ, phụ tá cho các thầy tế lễ trong việc dâng tế cho Chúa.

2/. Thầy Tế lễ:

-  Sách Lê-vi ký 8:1-2, chức vụ nầy dành riêng cho một gia tộc trong chi phái Lê-vi, họ A-rôn.

-  Đặc biệt chức vụ nầy không phải tự phong, mà A-rôn và các con của ông được Môi-se vâng lịnh của Đức Chúa Trời xức dầu phong chức cho.

-  Trong đoạn 8, chúng ta được tham dự một Lễ phong chức thầy tế lễ cho A-rôn và các con của A-rôn, theo những nghi thức mà Chúa bảo Môi-se thi hành.

-  Chức vụ Thầy Tế lễ là phụ trách dâng của lễ hằng ngày do dân Chúa đem đến. Họ chăm lo những phần việc trong nơi Thánh:

  • Thay bánh trần thiết trong nơi thánh
  • Chăm sóc đèn trong nơi thánh hầu cháy luôn
  • Dâng hương bàn thờ nơi thánh.

Đó là những phần việc chỉ có các Thầy Tế lễ được giao phó.

II Sử. 26:16- đã ghi lại việc vua Ô-xia kiêu ngạo, tự ý vào đền thờ xông hương, cướp lấy công việc của một Thầy tế lễ, nên đã bị Đức Chúa Trời phạt mắc bịnh phung đến chết. (II Sử. 26:21)

-  Cảm ơn Chúa, trong Chúa Jêsus Christ, như Phi-e-rơ đã nói đến trong I Phi. 2:9, Cơ-Đốc nhân chúng ta là thầy tế lễ nhà vua, nghĩa là sau khi tin nhận Chúa Jêsus Christ làm Đấng Cứu Thế của mình, Cơ-Đốc nhân chúng ta được trở nên thầy tế lễ của Đức Chúa Trời, được trực tiếp dâng lời cầu nguyện, nài xin, được đến gần Đức Chúa Trời không qua một trung gian tế lễ nào ngoài Chúa Jêsus Christ

-  Mỗi khi chúng ta cầu nguyện, cầu thay, là chúng ta đang làm chức năng của một thầy tế lễ.

3/. Thầy Tế lễ Thượng phẩm (Thầy Thượng tế)

-  Sách Lê-vi ký cho chúng ta biết về trật tự tế lễ như sau:

  • Trong 12 chi phái của dân Y-sơ-ra-ên, Chúa chọn chi phái Lê-vi để lo việc thánh.
  • Trong chi phái Lê-vi, Chúa chọn ra họ A-rôn để làm thầy tế lễ.
  • Trong các thầy tế lễ, Chúa chọn một Thầy Tế lễ Thượng phẩm, là người duy nhất được vào nơi Chí thánh mỗi năm một lần dâng tế lễ chuộc tội cho toàn dân Y-sơ-ra-ên.

-   Chức vụ Thầy tế lễ Thượng phẩm nầy làm hình bóng về Chúa Jêsus Christ là Thầy tế lễ Thượng phẩm, như Tác giả Thư Hê-bơ-rơ 4:14 đã nói, Ấy vậy, chúng ta có thầy tế lễ thượng phẩm lớn đã trải qua các từng trời, tức là Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời…Nhưng chức vụ Thầy Tế lễ Thượng phẩm của Chúa Jêsus Christ còn cao hơn của A-rôn: Chúa Jêsus Christ là Thầy Tế lễ Thượng phẩm cảm thông mọi sự yếu đuối của chúng ta - Vì Ngài đã bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội.

-  Đây là lẽ đạo đầy sự an ủi cho chúng ta trong mọi hoàn cảnh, thì chính Chúa Jêsus Christ đã làm gương cho chúng ta, ngay trong những lúc hoạn nạn. Đó là lý do Thư Hêb. 4:16 khuyến giục chúng ta: Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.

-  Ai trong anh chị em đang bị thử thách, hãy đọc sách Lê-vi ký, chắc chắn sẽ tìm được sự an ủi có cần qua hình ảnh Thầy Tế Lễ Thượng phẩm, để nhớ đến chính Chúa Jêsus Christ là Thầy Tế Lễ Thượng phẩm của chúng ta.

III/. NHỮNG VẬT THÁNH TRONG SÁCH LÊ-VI KÝ:

-  Trong sách Lê-vi ký, chúng ta tìm thấy ba vật thánh rất đặc biệt có liên quan với Chúa:

1/. Các của lễ:

-  Như chúng ta đã nói đến trong bài trước, từ đoạn 1 đến đoạn 5, sách Lê-vi ký trình bày năm loại của lễ:

  • của lễ thiêu
  • của lễ chay
  • của lễ thù ân
  • của lễ chuộc tội
  • của lễ chuộc sự mắc lỗi

-  Điều cần được nhấn mạnh trong các của lễ là tất cả các của lễ đều qui về hình bóng Chúa Jêsus Christ là tế lễ toàn vẹn của chúng ta. Nói như Hêb. 9:11-14, Chúa Jêsus Christ làm thầy tế lễ thượng phẩm dâng chính Ngài làm sinh tế một lần đủ cả.

-  Cho nên điều quan trọng đối với người đọc sách Lê-vi ký về các của lễ là phải nhờ ơn Chúa tìm được Đấng Christ trong các của lễ, bởi đó, chúng ta có thể cất lời cảm tạ Chúa về ân sũng mà Chúa đã dành cho chúng ta qua việc dâng mình của Ngài.

2/. Dâng

-  Từ ngữ mà chúng ta cũng bắt gặp khá nhiều trong sách Lê-vi ký là chữ DÂNG.

-  Sách Lê-vi ký bắt đầu với chữ DÂNG (1:2), và cũng kết thúc với những qui định về sự dâng hiến cho Chúa.

-  Sách Lê-vi ký bắt đầu với việc dâng tế lễ giảng hòa, chuộc tội cho chính mình, cho cả nước; sách kết thúc với sự dâng hiến một vật gì, kể cả dâng mình để phục vụ Chúa.

-  Luận về điều nầy, Sứ đồ Giăng đã nói trong I Giăng 3:, Chúa đã vì chúng ta bỏ sự sống; chúng ta cũng nên bỏ sự sống vì anh em mình vậy.

-  Thật sự, nếu đọc qua đoạn 27, là đoạn cuối cùng của sách Lê-vi ký, đề cập đến sự dâng hiến cho Chúa:

  • 27:1-8, dâng mình cho Chúa
  • 27:9-13, dâng thú nuôi cho Chúa
  • 27:14-15, dâng nhà ở cho Chúa
  • 27:16-25, dâng ruộng đất cho Chúa
  • 27:26-27, dâng con đầu lòng cho Chúa.
  • 27:30-33, dâng phần mười cho Chúa.

Chúng ta phải hổ thẹn là chúng ta chưa làm được, chưa làm trọn những qui định tối thiểu của Luật thánh, huống chi đối với luật ân điển mà Chúa đã dành cho một tội nhân như chúng ta.

Bài thánh ca số 92 với những câu hỏi làm xót lòng chúng ta:

Ta hi sinh vì con hết,
Huyết tuôn tim nầy tan tành…
Đem con ra từ nơi chết,
Chuộc tội đặng con lại sanh.
TA ĐÃ PHÓ HẾT VÌ CON KIA RỒ
I,
PHÓ CHI CHO TA, CON ÔI?

Kết thúc sách Lê-vi ký là dâng hiến cho Chúa. Kết thúc bài học sách Lê-vi ký, anh chị em có quyết định dâng một cái gì cho Chúa không?

 

Đề mục: NHỮNG NGÀY LỄ TRONG SÁCH LÊ-VI KÝ
Kinh thánh: Sách Lê-vi ký 23:
Câu gốc: Sách Lê-vi ký 23:2

I/.  NGÀY LỄ TRONG TUẦN - NGÀY SA-BÁT - Lê-vi ký 23:1-3

-  Từ ngữ SA-BÁT,

  • theo danh từ nghĩa là NGÀY NGHỈ,
  • do động từ Sa-bát có nghĩa là NGHỈ, NGƯNG LÀM VIỆC.

-  Ngày Sa-bát nầy nhắc chúng ta nhớ lại 7 ngày sáng tạo của Đức Chúa Trời được thuật lại trong sách Sáng thế ký 2:3, Ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời làm xong các công việc Ngài đã làm, và ngày thứ bảy, Ngài NGHỈ các công việc Ngài đã làm. Rồi, Ngài ban phước cho ngày thứ bảy, đặt là ngày thánh; vì trong ngày đó, Ngài nghỉ các công việc đã dựng nên và đã làm xong rồi.

-  Nhưng ngày Sa-bát - Ngày Nghỉ, trở thành Luật bắt buộc nghỉ khi Đức Chúa Trời ban Mười Điều Răn cho dân Y-sơ-ra-ên, được Môi-se ghi trong sách Xuất. 20:1-17, và ngày nghỉ thuộc điều răn thứ tư.

-  Tại sao Chúa dựng nên ngày nghỉ?

-  Đây là điều cần phải hiểu rõ, như chúng ta đã nói về những cấm kỵ trong ăn uống, sinh hoạt… mà sách Lê-vi ký đã ghi lại, tất cả hoàn toàn vì nhu cần lợi ích cho con người.

-  Rất tiếc là một số người đã vô tình hoặc cố ý đã biến điều răn thứ tư nầy thành một xiềng xích trói buộc con người thay vì là một phước hạnh cho con người

  • Vấn đề nầy được thể hiện rõ trong lời phán của chính Chúa Jêsus Christ trong Mác 2:27-28, Vì loài người mà lập ngày Sa-bát, chớ chẳng phải vì ngày Sa-bát mà dựng nên loài người. Vậy thì Con người cũng là chủ ngày sa-bát.

Chúa Jêsus phán những lời đó vì lúc bấy giờ những người Pha-ri-si không cho làm việc gì ngay cả chỉ bứt những bông lúa mì ăn để chống đói như các môn đồ của Chúa Jêsus đang làm.

  • Kế tiếp đó là việc Chúa Jêsus chữa lành cho người bị teo tay trong ngày sa-bát, thái độ của người Pha-ri-si cho rằng không được chữa bịnh ngày Sa-bát, đã làm cho Chúa Jêsus giận và Ngài đã hỏi họ: Trong ngày Sa-bát nên làm điều lành hay điều dữ, cứu người hay giết người?… Ai trong vòng các ngươi có một con chiên, nếu đương ngày Sa-bát, bị té xuống hầm, thì há không kéo nó lên sao? Huống chi người ta trọng hơn con chiên là dường nào (Mác 3:4; Math. 12:11-12)
  • Một lần khác nữa, Luca 13:15-16, lần nầy Chúa Jêsus quở trách những người chủ trương tuân giữ ngày Sa-bát không phải vì lợi ích con người. Chúa Jêsus gọi những kẻ đó là giả hình, vì họ sẵn sàng cởi trói cho bò, lừa của họ trong ngày Sa-bát, mà không quan tâm việc cởi trói cho một người đàn bà đã 18 năm chịu sự trói buộc của Sa-tan.

-  Có một lần Mục sư Billy Graham đã trả lời một câu hỏi: Nếu con lừa của tôi cứ té xuống giếng vào ngày Sa-bát thì làm sao? Mục sư trả lời rằng: Nếu như thế thì phải làm một trong hai điều: Một là làm thịt con chiên đó đi; hai là lấp cái giếng đó lại để không bị cám dỗ làm việc ngày Sa-bát.

-  Chúng ta cũng phải thành thật mà quở trách những Cơ-Đốc nhân cứ làm việc ngày NGHỈ, dù ngay cả người chưa tin Chúa họ cũng phải làm quyển lịch có ngày nghỉ sau 6 ngày làm việc.

-  Cơ-Đốc nhân chúng ta không nghỉ để được cứu rỗi như Giáo hội Cơ-Đốc Phục lâm, nhưng chúng ta nghỉ để bày tỏ đức tin của chúng ta nơi Lời Đức Chúa Trời vì ích lợi thân thể chúng ta và dành thì giờ yên nghỉ cho tâm linh chúng ta. Điều tối thiểu là hãy dành một ngày với Chúa, sau sáu ngày chúng ta dành cho chính mình và cho thế gian.

II/. NHỮNG NGÀY LỄ TRONG THÁNG:  Lê-vi ký 23:4-36

-  Trong phân đoạn Kinh thánh nầy, chúng ta biết được 5 Lễ trong các tháng của dân Chúa, chia làm hai mùa.

1/. Lễ trong tháng đầu năm: Lê-vi ký 23:4-22

-  Đánh dấu đầu năm mới là Lễ Vượt qua để kỷ niệm ngày dân Y-sơ-ra-ên được cứu ra khỏi nhà nô lệ Ai-cập, đồng thời cũng mở đầu cho Mùa Gặt trong năm

-  50 ngày sau Lễ Vượt qua, dân Chúa lại có Lễ Ngũ tuần, là ngày Lễ đánh dấu hoàn tất Mùa gặt, các sản vật đã thu hoạch xong đem vào kho, đây là ngày vui mừng của gia đình dân Chúa (Phục 16:11)

-  Thật sự không cần phải giải thích, rõ ràng cả hai Lễ đều được trở thành hình thật trong Tân Ước qua sự chết của Chúa Jêsus Christ là Chiên Con của Đức Chúa Trời cất tội lỗi của thế gian cũng vào ngày Lễ Vượt qua, là ngày chiên con bị giết để lấy huyết bôi mày cửa và ngày đó Y-sơ-ra-ên nhờ huyết chiên con mà thoát khỏi sự chết hủy diệt cùng ra khỏi nhà nô lệ.

-   Sau đó 50 ngày, một Lễ Ngũ Tuần thuộc linh vĩ đại đã đến trên Hội thánh đầu tiên với sự kiện Đức Thánh Linh giáng lâm, Hội thánh đầu tiên đã thu hoạch một vụ mùa độ 3.000 người thêm vào Hội thánh (Công vụ 2:)

-   Không còn nghi ngờ gì nữa, rõ ràng Cựu Ước là BÓNG; còn Tân Ước là HÌNH THẬT. Lễ Vượt qua làm hình bóng về sự cứu chuộc của Chúa Jêsus Christ; Lễ Ngũ Tuần làm hình bóng về Đức Thánh Linh giáng lâm đem những người hư mất về cho Chúa Jêsus Christ.

2/. Lễ trong tháng 7: (lịch Do thái - 10 dương lịch) Lê-vi ký 23:23-36.

-  Đặc biệt trong tháng 7 (lịch Do thái), dân Y-sơ-ra-ên có 3 ngày Lễ:

  • Lễ Thổi kèn - 23:23-25

-  Cử hành vào ngày 1 của tháng.

-   Trong ngày nầy, người ta sẽ thổi kèn nhóm họp không dứt

-   Bác sĩ Scofield cho rằng Lễ Thổi kèn làm hình bóng về dân Y-sơ-ra-ên bị tan lạc các nước sẽ nhóm họp lại. Thời gian giữa Lễ Ngũ Tuần đến Lễ Thổi Kèn là thời gian hình bóng về Hội thánh từ ngày Đức Thánh Linh giáng lâm đến ngày Chúa Jêsus Christ tái lâm.

  • Lễ Chuộc Tội - 23:26-32

-  Lễ nầy cử hành vào ngày 10 tháng 7

-  Đây là ngày Toàn quốc ăn năn, xưng tội một năm qua bằng sự kiêng ăn.

-   Chính ngày nầy, Thầy Tế Lễ Thượng phẩm mới được vào nơi Chí Thánh để xưng tội cá nhân, tội của gia đình và tội của toàn dân (Lê-vi 16:17)

  • Lễ Lều Tạm - 23:33-36

-  Đây là Lễ cuối trong năm, sau Đại Lễ Chuộc tội, kéo dài một tuần

-  Mục đích của Lễ Lều Tạm là để kỷ niệm những ngày dân Y-sơ-ra-ên sống lưu lạc trong đồng vắng dưới những nhà trại – họ sẽ kỷ niệm bằng cách che những mái nhà bằng lá cây trên sân thượng, trong sân hoặc sân Đền thờ.

-  Cả ba Lễ Thổi kèn, Đại Lễ Chuộc Tội và Lễ Lều Tạm, đều làm hình bóng về sự tái lâm của Chúa Jêsus Christ.

-   Đến đây, chúng ta phải nói lời cảm ơn Chúa, vì tất cả những ngày nghỉ, ngày Lễ mà Chúa đã lập ra cho dân Chúa, đều là vì Chúa muốn dân Chúa sống vui vẻ, mà niềm vui đó có ý nghĩa nhắc lại quá khứ để nhớ mà không phạm tội với Chúa, đồng thời cũng mang ý nghĩa thuộc linh cao quí trong Đấng Cứu Thế hầu đến là Chúa Jêsus Christ.

III/. NGÀY LỄ TRONG NĂM:  Lê-vi ký 25:1-7

-   Gọi đúng nghĩa thì đây là NĂM (year) LỄ, không phải NGÀY LỄ.

-   Chìa khóa của Năm Sa-bát là NGHỈ (Lê-vi 25:4)

  • Đất nghỉ, sản vật tự sinh trên đất là thuộc về người nghèo và khách kiều ngụ
  • công việc nghỉ
  • nợ nghỉ, không được đòi nợ, thúc nợ.

-  Phải nói ngay rằng đây là một thử thách đức tin cho dân Chúa. Làm việc sinh sống trong 6 ngày, thì nghỉ MỘT ngày, đã là một cái khó, nhưng còn khả thi.

-  Bây giờ, làm việc trong sáu năm, Chúa ra lịnh nghỉ MỘT NĂM.

-  Biết bao nhiêu con cái Chúa yếu đuối không dám nghỉ MỘT NGÀY, vì sợ thiếu ăn thiếu mặc. Nay phải nghỉ MỘT NĂM thì câu hỏi: SỐNG LÀM SAO? sẽ càng lớn hơn.

-  Dù vậy sự thiếu đức tin đó đã khiến dân Y-sơ-ra-ên trả giá 70 năm lưu đày ở Ba-by-lôn, vì họ đã không giữ Năm Sa-bát từ khi Sa-lô-môn qua đời đến Sê-đê-kia suốt 490 năm.

-  Điều đặc biệt hơn nữa là vào Năm Sa-bát thứ 7, tức là cứ 49 năm một lần, thì Năm Sa-bát đó được lập làm Năm Hân Hỉ (Jubilee).

-   Chìa khóa của Năm Sa-bát thứ 7 nầy là TỰ DO

  • Nô lệ được tự do
  • Những vật cầm bán được tự do trở về với chủ
  • Sản nghiệp cũng được tự do về với nguyên chủ

-  Năm Sa-bát làm hình bóng về điều gì?

-   Cảm ơn Chúa, Năm Sa-bát làm hình bóng về  Thời kỳ Thiên Hi Niên, tức Một Ngàn Năm Bình An, được Chúa Jêsus Christ thiết lập sau khi Ngài tái lâm hiển nhiên nơi Núi Ô-li-ve cùng với các thiên binh thiên sứ, các thánh đồ, để hủy phá mọi đế quốc, mọi chủ quyền, lập Nước Ngàn Năm của Ngài,

  • chính Chúa Jêsus Christ sẽ trực tiếp cai trị.
  • các thánh đồ là những Cơ-Đốc nhân sẽ cùng Ngài đồng trị
  • loài người sẽ sống thọ, chết trăm tuổi là chết non (Êsai 65:20)
  • thú dữ sẽ đổi tánh trở nên hiền lành (Êsai 11:)

-  Rồi đến Năm Hân Hỉ thì làm hình bóng về Trời Mới Đất Mới, sau khi Chúa Jêsus Christ hủy diệt thế lực của Satan, bắt Satan quăng vào Hồ lửa đời đời, đất và trời sẽ được nên Mới, như sách Khải huyền đoạn 21 đến 22 đã mô tả.

-  Ngay trước mắt, điều mà chúng ta phải học để ít nữa được hưởng những ngày Trời trên đất, là xin Chúa ban cho mỗi chúng ta đức tin để giữ ngày Yên nghỉ cho Chúa. Xin Chúa cho chúng ta có đức tin để ít nhất dành một ngày để linh hồn mình được hướng về Chúa. Tôi tin rằng khi ấy, mỗi chúng ta thật sẽ hưởng được những ngày Trời trên Đất.

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 0 guests online.

Hosting by