You are hereNhât Ký Mùa Phục Sinh 1993 (VI)

Nhât Ký Mùa Phục Sinh 1993 (VI)


By admin - Posted on 14 February 2009

13.04.1993

Anh em đến thăm suốt cả ngày. Anh Liêm về nhà lấy cứt kiến - một loại thuốc quý hiếm của miền rừng, mật gấu, xức vào thân người này. Một cục thuốc phiện, Ta và anh Hùng phải uống. Ta thầm nghĩ, mình đang dùng 'ma túy' chăng? Ta phải uống rượu nữa. Mật ong được hòa trong ly nước nóng. Ta thầm nhủ: Được, chỉ có món này là hợp ý mà thôi. Sau này ta hiểu rằng các phương thuốc này có giá trị vô cùng. 'Thuốc đắng dã tật' kia mà!

Ta nhìn thấy niềm vui từ tâm hồn anh Hùng. Anh vui kể cho tất cả tín đồ về ngày qua với lòng cảm tạ, biết ơn Chúa và một hạnh phúc vì được dự phần với Chúa và với Hội thánh trong lúc này.

14.04.1993

Công An Phường có giấy gọi ta. Công An Thị có giấy gọi em Hảo.

Chưa hết nỗi bàng hoàng, ta tự hỏi và vô số câu hỏi được đặt ra như vô định. Trong chốc lát, tín đồ họp lại và quyết định. Họ không cho ta ra Công An nữa. Họ cầm giấy trả lại và cùng đi với Hảo đến cơ quan. Họ bị xua đuổi, và các anh em ngồi dưới gốc cây mận tại Công An Thị. Đi ra, đi vào, họ yêu cầu không được giam giữ Hảo và không được đánh Hảo như đánh Thiện và Hùng.

Màn chiều buông dần, xoa dịu cái nắng chiều gắt gỏng. Anh em vẫn ngồi chờ nơi gốc cây mận hôm nào. Bà Cụ Ân vào gặp ông Dũng Trưởng Công An Thị xã. Bà gởi em Hảo cho ông, hi vọng ông có lời bảo vệ và bênh vực em Hảo chăng? Hay là Cụ tin vào người lãnh đạo này?

Sáng nay, Hạnh, người bạn làm giáo viên trường cấp III Pleiku lên thăm. Nó ngạc nhiên vô cùng, đúng hơn là ngỡ ngàng khi gặp ta và biết sự việc này (?)

Anh Thức, Công An Tỉnh vào thăm ta chăng? Phải chăng anh đến để lắng nghe, để lấy tin? Ta đoán biết được sự có mặt của anh lần này cũng như nhiều lần trước. Ta gặp anh. Ta ngồi đối diện với anh, và Hạnh ngồi cùng bàn.

"Thiện có bức xúc gì, cho tôi biết với. Tôi đến thăm chơi như mọi lần." Anh Thức gợi ý và có chút thanh minh cho lần có mặt này.

"Anh khỏi cần hỏi, khỏi cần biết bức xúc của con người này làm gì." Ta trả lời, và cỡi chiếc áo trên thân. Ta đưa cánh tay có dấu thâm tím - đến hôm nay là ba ngày rồi mà vẫn chưa tan bầm. Ta bực bội và nói không dịu dàng, khác với mọi lúc ta dè dặt và ôn tồn.

"Tôi bị đánh, bị làm nhục. Chính tôi đây…" Ta đáp cách khẳng khái, không hề giữ lời.

"Ai đánh Thiện?" - Anh hỏi như khỏa lấp sự thật và thoáng cái thái độ cho rằng ta nói quá sự thật chăng? Ta vẫn hiểu được cái nghiệp vụ của con người này.

"A, anh đến điều tra chứ?" Ta gạn hỏi - "Để chụp mũ tôi, hay để xem xét sự thật?" Ta thẳng thắn.

Anh ta như bừng đỏ, khuôn mặt khác thường: "Thôi được, nếu cần tôi sẽ viết giấy gọi Thiện qua phòng làm việc, để chúng ta dễ nói chuyện hơn." Anh nói tỏ vẻ quyền lực.

"Nếu anh thấy cần, xin cứ làm." Ta tỏ ra dứt khoát.

Không khí vơi nhẹ bởi những tiếng cười đùa của mấy em nhỏ học đàn. Hòa vào tiếng vang dịu nhẹ của chiếc đàn organ quen thuộc, ta như được ấm lại qua một giờ lạnh buốt, một giá lạnh từ bên trong tâm hồn.

Một ngày qua đi nặng nề.

Tối 14.04.1993

Chi. Thu (Pleiku) lên học đàn. Bất chợt ta nhìn thấy nàng. Thoáng nghĩ nàng lên thăm ta chăng? Nàng có nghe biết hay là một tình cờ? Nhiều câu hỏi hiện về trong bối rối. Ta không nghe thấy một chút an ủi nào? Nàng như vô tình trước những ‘xáo trộn’ mà ta đang chịu. Giá mà nàng có một lời an ủi dù là nhỏ trong lúc này thì hay biết mấy. Nàng vô tình hay dè dặt(!).

15.04.1993

Anh Hùng về Đà-nẵng. Ta nhớ lại những lời anh tâm sự. Một vài góp ý và ta lưu ý.

Sáng sớm này trời sương còn rơi trong màu khói nhạt u buồn, anh ra đi, anh Châu đưa anh về Pleiku và ta hiểu rằng ta thiếu một 'đồng minh' trong chiến trận thuộc linh này.

Ta sẽ phải đối diện với một thực tại như những ngày trước, từ cái ngày xa lắm rồi. Ta và em Hảo ngồi lại nói cho nhau nghe tất cả mọi điều. Nỗi lòng tỏ bày một người khác nghe và tại đây mọi người được vơi nhẹ. Mong tìm một cảm thông.

Trời sáng, ta biết rằng một sự kiện lịch sử mà anh Hùng chứng kiến trong cái bất ngờ thật ý nghĩa và phước hạnh. Một ngày qua đi với rất nhiều sự thăm hỏi. Ta nhận được một thương mến chân thành trong nhiều thành phần. Ta tìm thấy niềm an ủi. Hơn ai hết ta được học biết cách thực tế về sự chăm sóc của Đức Chúa Trời, Nguồn an ủi không cạn tắt từ trong tâm hồn này.

16.04.1993

Như mọi ngày.

Mỗi ngày có hai người được cắt cử đến đây để giúp đỡ. Ta vui sướng vì thấy được tấm lòng anh em đối với Chúa. Sự có mặt của họ phần nào làm ta vơi bớt những nỗi nhọc nhằn.

Thím Đức đến. Thím Đông xức dầu và xoa bóp cho ta. Đêm đến, Minh, Công, Thành, đến thăm và thoa thuốc võ cho mình. Ta cảm thấy ấm áp hơn bởi những bàn tay không quen thuộc. Giờ này những bàn tay đó trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.

17.04

Hôm nay là thứ bảy, mọi ngã đường đông hơn mọi lúc. Hòa vào cái nhịp sống nhộn nhịp, ta về con phố quen thuộc. Gọi nhờ điện thoại của anh Vĩnh Lợi. Thời gian như dừng lại trong sự đợi chờ vô tận. Số 22287 Đà-nẵng không có người trực.

Không được nói chuyện với anh Hùng tối nay. Anh Lợi được biết về sự việc Phục sinh vừa qua. Anh phản ứng, một phản ứng tự nhiên của một con người bình thường. Một sự bất đồng của một người có tiếng tăm trong cái phố nhỏ này. Một nụ cười trên môi, ta cảm ơn và ra về.

Tối thứ bảy, ngôi nhà này trở nên đông đúc hơn. Buổi cầu nguyện thật ấm cúng, cảm động.

18.04.1993

Chúa nhật. Như mọi ngày trước, tín đồ đến nhóm. Ta cầm xấp giấy photo Nghị định 69/HĐBT. Đứng trước anh em, ta giải thích và trao cho từng gia đình.

Không khí trang nghiêm và yên lặng bị phá tan bởi hai cán bộ đi xe Win vào, trên tay cầm camera, vội vàng, họ ghi lại hình ảnh họp mặt này.

Ta chào họ và thanh minh. Họ nói: "Anh làm gì thì cứ làm đi."

Ta tiếp tục. Trong khi ống kính máy camera vẫn cứ chỉa về phía mình. Ta nói lớn tiếng hơn. Bà Cụ Ân đứng lên đòi nhà nước trả nhà thờ. Thím Đức đứng dậy và bày tỏ lòng đang chứa đầy những ấm ức. Lần lượt từng người nói cách mạnh mẽ. Tất cả hình ảnh này được ghi lại cách rõ ràng và đầy đủ. Âm hưởng từng giọng nói đầy tự tin, mạnh mẽ. Chắc rằng ai nấy cũng hiểu điều nầy sẽ được trình bày lại với cấp lãnh đạo Công An Tỉnh (?) Cấp lãnh đạo Tỉnh nhìn thấy, lắng nghe nguyện vọng chính đáng và đáp ứng? Có lẽ họ hi vọng như vậy?

Một nguyện vọng tồn tại muôn đời trong lòng người, khát khao tôn thờ Đấng Thiêng liêng, lẽ nào lãnh đạo cầm quyền bỏ qua? Ta qua phòng bên, cái phòng mà tuần trước ta và anh Hùng đã phải ngồi làm việc, lặp lại điều đã xảy ra không mấy xa lạ. Nó gần gũi nhưng thoáng những khoắc khoải. Ta mỏi mệt trong cái giới hạn của con người, khi nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc trong bộ đồ màu vàng và một vài người lạ. Sau này ta biết họ là "Cảnh sát cơ động."

Chị Ánh đứng dậy nói, chị với tất cả dồn nén trong lòng từ lâu… Chị Hồng trên tay bế cháu nhỏ và tỏ ra tất cả những âm ỉ trong tâm hồn.

Ta nhìn thấy họ hạnh phúc khi được thể hiện trước cán bộ Công An. Một khát khao đang bị dập tắt và đã bị dập tắt từ lâu. Nhưng làm thế nào vùi dập một khát vọng tồn tại hiện hữu trong tiềm thức? Một thực tại vô hình mà ta nghĩ cán bộ Công An đã biết.

Phòng nhóm vẫn tiếp diễn. Ta nghe tiếng hát quen thuộc. Lời cầu nguyện của hội chúng, lời suy gẫm Kinh Thánh của một vài anh em, và bài cầu nguyện chung, bài tôn vinh vang dội. Ta hạnh phúc vì anh em vẫn thờ phượng Chúa, mặc dù lẽ ra phải bị chi phối và ngăn chặn.

Biên bản lập xong cũng là lúc phòng nhóm tan người. Ta ký vào biên bản và ra ngoài cổng. Chiếc xe 'Ba Càn' đậu sẵn như đón chờ kẻ xấu số. Dưới con mắt họ, ta là 'kẻ xấu số'? Ta tự hỏi.

Chiếc xe lao vun vút về phía Công An Phường. Ta ngồi giữa, được bao quanh bởi ba Công An cơ động.

Căn phòng tối ở phía dưới của dãy nhà, giờ này xa lạ và lạnh lùng, căn phòng mà Chúa nhật tuần trước - 11.04 - ta và anh Hùng đã một lần vào.

Anh Minh, Trưởng Công An Phường bảo ngồi chờ.

Căn phòng trở nên khó chịu, tẻ ngắt trong cái vắng lạnh từ cõi lòng phảng phất chút quạnh hiu. Một phút trôi qua, và nhiều phút trôi qua, không có ai đếm xỉa một lời. Ta gục đầu xuống bàn cầu nguyện với Chúa của các từng trời. Môt lời van xin xen giữa cảm giác bình an và phần xáo trộn trong tâm hồn giờ này.

"Đi qua Công An Thị!" - anh Soát, Trưởng Đội An ninh Thị nói lớn quay về phía mình.

Ta tuân lệnh. Ra trước Công An Phường, anh ta chở ta trên chiếc xe cub 70 của anh. Xe chạy chậm như dành chút thì giờ ngắn ngủi còn lại để nghĩ suy nhiều điều. Anh vui vẻ và tạo những cởi mở tự nhiên.

"Tui đã nói nhiều với ông rồi, đừng làm nữa…." Anh ta than dài và lắc đầu. Ta đoan chắc rằng anh ta trấn an mình.

Cánh cửa phòng làm việc Công An Thị vụt mở như chào đón ta chăng? Bên trong ta thấy bốn người Công An ngồi sẵn. Bước vào cách dè dặt và bình tĩnh, ta đi thẳng tới chiếc bàn mà ta đã từng ngồi để trả lời nhiều câu hỏi của cán bộ trước đây.

Một giờ trôi qua trong cái yên lặng nặng nề. Anh Sanh, cán bộ điều tra Công An Tỉnh có mặt, một con người quen thuộc, trẻ tuổi và không mấy lớn tiếng khi làm việc với ta lần trước. Anh gọi ta xuống phòng dưới.

Thật não nùng khi ta nhìn thấy một thanh niên đang nằm sải dài trên băng ghế. Anh ta khóc tức tưởi và nói lảm nhảm. Ta bàng hoàng và không hề hình dung được một điều gì, cảm giác của sự sợ hãi cho số phận của mình hòa vào nỗi đau đớn khi nhìn thấy người thanh niên tuyệt vọng kia. Mỗi lúc anh khóc lớn hơn, tiếng khóc không có chút kiềm chế hay điều khiển của lý trí, xúc cảm chủ động trong cái bức xúc tột độ chăng?

Ta lặng lẽ bước lại gần vỗ nhẹ lên vai anh: "Điều gì làm anh buồn vậy?" Ta hỏi.

"Tôi phải đi Hà-nội. Tôi phải gặp Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Tôi không thể sống được. Mai tôi về, tôi không thèm ở đây…." Anh ta nói liên hồi trong từng tiếng nấc. Lời nói như vô định, phải chăng con người không còn hồn vía? Anh ta bấu víu vào hai thành ghế dài. Ta nghe lòng nặng trĩu và ngoảnh mặt đi nơi khác.

"Viết bảng tường trình và bảng kiểm điểm vào đây." Anh Nhựt, Phòng An ninh Thị nói và chìa hai tờ giấy về phía mình.

Ta viết vội vàng như không cần suy nghĩ. Người thanh niên kia lại gần ta và nói:

"Em vô tội. Em phải ra Hà-nội…."

Ta không thèm để ý con người đó nữa. Không phải ta thiếu sự cảm thông, nhưng sự quan tâm đâu có đem lại ích lợi cho người ấy và ta trong lúc này?

Ngồi viết, ta nghe những bài hát chọn lọc trên chương trình TV, lòng rộn rã và thoáng man mác trong ngày Chúa nhật ý nghĩa này.

"Anh Thiện, tôi với anh làm việc nghiêm túc nhé" - anh Sanh nhìn vào mắt ta và nghiêm nghị nói.

Thời gian như ngừng lại giữa trưa Chúa nhật 18.04.1993.

Ta ngồi lại ngay ngắn đối diện với cán bộ xét hỏi. Một cuộc 'phỏng vấn' mà người trả lời phải cân não. Ta hiểu cuộc điều tra này đều nhắm vào hướng là ta phải nhận tội tụ tập bất hợp pháp, cầu nguyện trái phép. Xác định được hướng của người đối diện, ta càng dè dặt hơn. Không phải ta chạy tội, nhưng cần phải bênh vực mình trong cái giới hạn cần thiết, vì đó là sự thật. Lẽ nào ta nhận là tội? Ngôi nhà thờ vẫn còn đó, trong khi mấy trăm người chủ của nó không còn một cái quyền tối thiểu để sở hữu và sử dụng nó. Thật là một nghịch lý mà nhiều cán bộ vẫn nhận rằng đó là một nghịch lý.

Mặt trời lên cao trên đỉnh đầu. Những lúc căng thẳng, ta nhìn ra cửa sổ, vòm trời, không gian mênh mông, làn gió, mấy lững lờ, vài cây mận bên cạnh phòng xét hỏi và phía bên kia ngôi nhà đang xây. Hình ảnh không mấy xa lạ kia đã xoa dịu phần nào những phút giây nhọc nhằn ta đang chịu.

Em Hảo chạy vào, trên tay cầm cà-mèn bún.

Xa xa trên lối mòn bên góc, ta thấy anh Keng, chị Manh, em Lang đang lấp ló. Bóng dáng họ là một phần an ủi cho mình trong lúc 'nghiệt ngã' này. Ta và em Hảo ngồi đối diện với anh Sanh, một người làm việc dịu dàng. Một cuộc đối thoại giữa em Hảo và anh.

"Ăn đi anh Thiện." Hảo nói.

Hảo ra về. Ta nhức đầu vô cùng.

"Anh em ông nói chuyện có duyên quá! Có phải người Tin Lành nào cũng vậy không?"

Một câu hỏi, một nhận xét chân thành. Ta biết anh không giấu sự thật khi anh nghĩ về ta và anh em mình, khác với nhiều người che giấu, hay nói khác với sự thật khi nghĩ về một đối tượng.

Anh gấp tập hồ sơ lại và nói: "Tôi mệt vô cùng. Mong rằng đây là lần cuối cùng tôi gặp ông tại phòng này, trong không khí này, được chứ Thiện?"

Anh đứng dậy và bắt tay ta, trả lại cho ta khoảng trời tự do, được khép kín bởi bốn bức tường. Mệt mỏi vô cùng, ta nằm úp mặt trên chiếc ghế dài. Ta vẫn nghe tiếng khóc, và những tiếng nấc của người thanh niên.

Mặc cho không gian, thời gian và mọi thứ xung quanh, ta trở lại vói giấc ngủ, mong ước vỗ về những khoắc khoải trong tâm hồn.

Dậy, dậy. Làm việc!" Một người tù tự giác gọi ta. Ta bật dậy.

"Mình làm tiếp tục, anh Thiện nhé!" Anh Sanh, cán bộ xét hỏi nói.

Trở lại cái cảm giác như sáng nay

Một giờ, hai giờ trôi qua, trong cái tất nhiên quen thuộc mà ta hiểu. Nhẹ nhàng, căng thẳng, dịu dàng, nặng lời,… Mọi diễn biến không mấy xa lạ với mình. Tập hồ sơ được xếp lại. Trả lại cho con người tội nghiệp này phút giây thư giản trong vô số bận lòng.

"Anh ngồi đây, đợi anh Hảo (Phó Phòng điều tra Công An Tỉnh Kontum) lên Viện Kiểm Sát xin ý kiến."

Ta như không tin vào tai mình.

"Sao? Viện Kiểm Sát à, để làm gì?" Ta hỏi anh Sanh và tự chất vấn mình.

"Không sao đâu!" Anh ta trấn an.

Một giờ trôi qua, không gian dịu mát hơn bởi cái nắng chiều cao nguyên vào mưa. Một giờ chờ đợi dài như vô tận, chờ đợi điều bất hạnh. Nhìn ra cánh cửa tù, linh cảm rằng ta sẽ vào đó, và đứng dậy. Suy nghĩ mông lung như vô định.

"Thiện, ăn bánh." Chị Thu vội vàng chạy vào, trên tay cầm túi bánh kem ngon lành. Ta hiểu chị sợ bị đuổi như mọi lần. Phải chăng bì bánh là cái lý do chị vào gặp mình?

Đi ra, ai cho vào đây?!" Ông Trinh, Phó Công An Thị xua đuổi chị với giọng gắt gỏng. Chị bình tĩnh và có vài lời phân trần.

"Mời anh Sanh ăn", ta xé bì bánh. Anh từ chối.

"Tui làm Công An mà tôi không thích Công An chút nào." Anh Sanh thổ lộ

Ta càng dè dặt hơn với cái cách thổ lộ này. Ta hỏi: "Tại sao?"

"Như anh thấy" - anh đáp, "Bà chị nãy có lỗi gì mà ổng làm thái độ đó. Người ta sẽ hiểu Công An như thế nào?" Anh ta thều thào, và chắc rằng anh bất đồng cho thái độ và lời nói bất nhã khi nãy?

Ta không dám hỏi thêm, bởi cái đó quá bình thường với mình. Phải chăng nó lặp lại vô số lần với mình, đúng hơn, cái ngày Ba Mẹ ta còn ở nhà cũng vậy. Ta nhớ lại Phục Sinh năm 1992, Ba cũng bị giam giữ và ông Trinh đã cư xử như vậy với Mẹ mình, với mình, với vô số tín đồ đến thăm. Nó bình thường và quen thuộc đến nỗi người ta không còn để ý đến mặt trái của nó.

Anh Hảo về, anh lắc đầu nhìn ta. Ta đoán biết điều chẳng lành. "Viện Kiểm Sát!" Anh im lặng đột ngột.

Anh Sanh quay ra khỏi phòng. Anh Hảo bước ra sau, vài phút sau ta nhận quyết định tạm giữ do Phó Phòng Công An Thị xã ký.

Cảm giác như mơ hồ đọng lại trong những giọt đắng mà tâm hồn nhỏ bé nếm biết. Màu khói nhạt u buồn của trời chiều pha chút làn sương mỏng như tô điểm cái không gian thêm trầm mặc, quạnh hiu và lặng lẽ.

Cầm quyết định tạm giữ trên tay. Ta gọi: "Anh Sanh, sao lại ghi tội danh như thế này. Lỡ mai mốt tui đi hỏi vợ, vợ và gia đình vợ nói tui uống rượu, quậy phá đánh lộn… ai thanh minh cho tui bây giờ. Con cháu sau này nó sẽ ân hận vì có một người cha, người ông, quậy phá để bị giam… Tại sao không ghi đúng tội danh?"

Anh cầm vào, 'can thiệp' và sau đó ta có giấy thông báo tạm giữ người với tội danh: "Gây rối trật tự công cộng" (tổ chức tụ tập, truyền đạo trái phép). Một mở ngoặc như là bước ngoặc của cuộc đời mình. Lần này họ xác nhận, một xác nhận tôn giáo. Ta thoáng hạnh phúc.

Cánh cửa sắt phòng giam mở ra trong cái âm thanh không lạ, điếc đầu và kinh hoàng. Ta xin vào buồng 4 nơi còn anh Sô và Chiến, Tú. Cán bộ mở phòng 2, nơi mà ta bị đánh vào đêm 11.04.1993. Kinh hãi vô cùng khi nghe nhắc lại cái dấu mốc nhớ đời này. Vào buồng 2, ta gặp một người quen thuộc lớn tuổi, và ta biết ông là ông Sáu.

"Tội nghiệp chú bị đánh bữa trước." Ông Sáu nhắc lại sự kiện hôm nọ.

"Ai đánh anh?" Em Sĩ, một tù phạm nói cách phẩn nộ sau tiếng chửi thề.

"..." Ông Sáu trả lời và giải thích thế cho mình. Ta vui vì không phải làm công tác 'ngoại giao' khi bước vào, khác với những lần trước, ta phải làm thủ tục này.

Căn phòng tối. Ta cảm giác đêm về, trong khi bên ngoài ánh hoàng hôn buông chầm chậm trong cái vòm trời tạnh ráo. Ta tìm một chỗ ngồi khiêm nhường góc nhỏ bên cạnh cầu tiêu.

"Anh ngồi đây với em nè." Em Sĩ nắm tay và bắt ta ngồi phía mền và gối nó để từ ngày mới vào buồng giam này, như nói rằng đây là một vòm không gian nhỏ của riêng nó.

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 2 guests online.

Hosting by