You are hereVƯỢT SÓNG 3

VƯỢT SÓNG 3


By admin - Posted on 24 October 2008

Trắng Tay

Vậy, hãy trả cho Sê-sa vật gì của Sê-sa;

và hãy trả cho Đức Chúa Trời vật gì của Đức Chúa Trời”

Mathiơ 22:21

 

Tôi giật mình thức giấc. Một giấc ngủ đứt khoảng đầy mộng mị. Không có đầu, không có đuôi, chỉ toàn máy bay, xe tăng, quân lính, cờ vàng ba sọc đỏ, cờ đỏ sao vàng. Súng nổ. Bom nổ. Pháo nổ. Máu đổ. Người chết. La khóc. Náo loạn.

Nhức đầu quá. Tôi ngồi dậy. Vợ tôi cũng đã thức từ lúc nào, có vẻ mệt mỏi lắm. Tôi nhìn vợ tôi và thấy lo lắng. Đứa nhỏ trong bụng. Nếu có mệnh hệ nào... Tôi hỏi: Có sao không? Có nên đi nữa không? Vợ tôi lắc đầu nhưng lại nói” Tùy anh! Các con tôi đang ngủ say, trong như các thiên thần bé nhỏ. Đẹp và vô tư làm sao. Ước gì được như chúng, ngủ và ngủ. Mà tại sao không chứ? Ai bắt tôi phải đi? Phải chạy trốn? Tù tội. Cực hình. Chết. Kẻ thù. Tay sai. Làm việc cho Mỹ. Phản quốc. Bắt nó! Giết nó!

Kinh quá! Tôi vào phòng tắm, vặn bông sen hết cỡ. Mát quá. Tôi tỉnh hẳn. Không đi là chết. Phải đi thôi. Tôi gọi các con tôi dậy. Không còn gì đem theo. Vợ tôi giao cho tôi một giỏ nhựa, một lon sữa bột, một bình thủy nước sôi. Một chai nước mát, một cái ly và một cái muỗng. Vậy đó, cả một gia tài còn lại cho cuộc hành trình gian khó.

Chúng tôi lách mình giữa đám đông nằm, ngồi la liệt. Họ cũng không hơn gì chúng tôi. Đói, mệt, mất ngủ. Chật kín từ trong sân ra đến ngoài đường. Hai chiếc xe vẫn đậu chổ cũ. Móp méo, kính bể. Cả bốn bánh xe bị lấy mất, chỉ là cái xác vô ích. Cổng Toà Đại Sứ Mỹ vẫn đóng kín. Bên ngoài vẫn đông đặc người, lố nhố đứng, ngồi. Bên trên nóc nhà cao tầng sáng rực ánh đèn cao áp. Không còn nghe tiếng trực thăng ầm ĩ như lúc ban ngày. Chúng tôi dừng lại nghe ngóng. Người ta nói người Mỹ đã di tản hết rồi, sẽ đến lượt người Việt-nam. Vậy hả? Được. Chờ xem. Một, hai giờ trôi qua. Trời bắt đầu rạng sáng. Sương khuya ướt cả tóc. Bỗng dưng tôi rùng mình. Lạnh? Không. Sợ!

Đùng! Đùng! Chết rồi. Chạy, chạy … Mỹ nó bắn. Nhanh lên. Tôi dìu vợ con tôi chạy. Mọi người cùng chạy tứ phía. Nước mắt ràn rụa. Nước mũi chảy dài. Hắt hơi. Cay mắt. Lính Mỹ nó bắn đạn cay vào đám đông trong sân Toà Đại Sứ lẫn bên ngoài. Ói mữa. La khóc. Chửi thề. Mặc.

Họ bắn tiếp. Họ phải rút đi. Xong việc của họ rồi. Vây là hết! Chiếc trực thăng cuối cùng vút lên lúc trời cũng bắt đầu sáng. Đi đâu? Về đâu? Chúng tôi cứ bước theo dòng người thiểu não, xác xơ. Lớp đổ về Dinh Độc Lập. Lớp rẽ xuống bờ sông Sàigòn. Chúng tôi rẽ phải về Phú Nhuận. Mệt. Ngồi bệt xuống đường. Nghỉ một chút, uống một ngụm nước. Khỏe rồi, đi tiếp. Cứ thế, chúng tôi đi qua chợ Tân Định, chợ Phú Nhuận. Rồi đến ngã tư Phú Nhuận. Bệnh viện Cơ-Đốc Phục lâm kia rồi. Tôi quen nơi nầy. Vào xem sao. Chỉ có người gác cổng ngơ ngác. Bên trong vắng lặng, chẳng có ai. Chúng tôi lên lầu, vào một căn phòng rộng đủ chỗ cho cả gia đình. Tốt, yên rồi.

Thời gian trôi qua thật chậm chạp, nặng nề. Thỉnh thoảng có tiếng nổ đây đó, cả đạn pháo nữa. Tôi lên sân thượng nhìn xuống. Đường sá vắng vẻ khác thường. Nhà nhà đều đóng cửa, chỉ có mấy người lính dù ôm súng đứng ở các góc đường. Vài chiếc xe quân đội vút qua rồi biến mất. Không lâu sau, có lẽ 10 giờ sáng, nhiều chiếc xe tăng rầm rập chạy qua. Từ phía Bệnh viện Cộng hòa tiến thẳng ra trung tâm.. Trên xe có gắn cờ xanh đỏ sao vàng. Hết rồi, Giải phóng quân Miền Nam. Tiếng bánh xích sắt nghiến trên đường nhựa ken két, ghê rợn. Những con ngựa sắt phương Bắc, chúng đến nhanh như chim ưng. Chúng nghiền nát và nghiến sạch.

Tôi lấy chiếc radio transitor nhỏ xíu trong túi quần. Tổng thống Dương văn Minh kêu gọi quân đội ngưng bắn chờ đợi thương thuyết. Thế là hết. Thua rồi! Tôi hiểu điều gì đang và sẽ xảy ra. Tôi trở xuống phòng. Vợ tôi đang đứng nhìn qua khung cửa kính, mặt nhợt nhạt, mệt mỏi và lo lắng. Tôi dìu vợ tôi ngồi xuống. Tôi thấy mình có lỗi với vợ con. Tôi hối hận quá. Tại sao? Tại sao phải chạy trốn? Tôi lỗi gì? Hoang mang và sợ hãi. Họ đã chiến thắng. Họ sẽ bắt, sẽ đấu tố, tra khảo, xử tử. Tôi rút chiếc ví ra khỏi túi quần. Hủy thôi. Đây nầy, thẻ nhân viên Hội Hoàn Cầu Khải Tượng, CƠ quan Cứu Trợ Quốc Tế, bằng chứng sống. Xé! Khó khăn lắm tôi mới xé được làm tư, vứt vào bồn vệ sinh.Giật nước. Mất. A, còn nữa, đô-la Mỹ. Những tờ giấy bạc màu xanh, có hình Tổng thống Hoa kỳ – kẻ thù. Hủy thôi. Tôi xé nhỏ, nhỏ thật nhỏ. Từng tờ một, bảy tờ tất cả. Những tờ giấy 100 đáng ghét làm sao. Vứt vào bồn cầu. Nè anh. Gì vậy? Em còn hai tờ nữa. Đưa đây. Xé luôn. Còn hết? Hết. Giật nước. Xong, phi tang sạch sẽ.

Những chiếc xe tăng cứ ầm ầm thẳng tiến. Theo sau là những xe oát, xe nhà binh đầy lính và cành lá ngụy trang. Không một chống cự nào, chỉ vài tiếng súng vu vơ. Mấy người lính mũ đỏ bắt đầu chuyển động, họ vứt nón, ném bỏ vũ khí, cỡi áo, tháo giày, cỡi cả quần dài nữa. Họ, những người lính dù oai hùng, niềm tự hào của quân lực Việt-nam Cộng hòa. Họ vứt bỏ tất cả, luôn cả sĩ khí nữa. Vậy đó, trần trụi, tay không, đầu trần, chân đất. Chạy!

Chiếc radio cứ đều đặn lặp đi lặp lại lời kêu gọi của Tổng thống Minh. Giữ vững vị trí, không nổ súng, chờ thương thuyết. Chờ! Nhưng không chờ lâu nữa.

Khoảng 11 giờ trưa. Đài phát thanh long trọng thông báo: Đại Tướng Dương văn Minh, Tổng thống nước Việt-nam Cộng hòa đọc lời hiệu triệu toàn dân, toàn quân.

Tôi... ra lệnh cho toàn thể tướng lãnh, sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ quân lực Việt-nam Cộng hòa, ngưng bắn, buông súng, giao nộp vũ khí, chuẩn bị bàn giao...

Có gì mà bàn giao, còn ai mà kêu gọi. Quyền hành gì mà ra lệnh. Hết rồi, chạy cả. Đầu hàng thôi!

Tôi chụp chiếc radio ném mạnh xuống đất vỡ tan tành, văng tung tóe. Mẹ kiếp! Đồ hèn. Cả bọn, cả lũ to mồm, ba hoa, lừa dối. Chuột!

Tôi đã ném vào đầu chúng. Tan xác! ha... ha... Tôi hả giận. Xong rồi. Tôi xoa tay hài lòng. Hai bàn tay không. Tôi thọc hai bàn tay vào túi quần. Trống rỗng. Mất hết. Của Sê-sa trả lại cho Sê-sa. Phải tôi xòe hai bàn tay ra, lật ngữa. Trắng tay...!

 

 So. qua' ha ong ms ha ! ma cho con hoi~ : luc ong ms trang' tay roi` ! vay ong ms lam` gi de nuoi gia dinh` cua ong ms ??? Chien tranh dung' la ghe qua' !!!!!! Ma chac' la luc nay ong ms da~ tin Chua  va  la  mot pastor roi ha .

Muc su va se chang bao gio lam Muc su. Danh, Loi, Quyen roi chang may choc se tan heo, chay rui nhu co, nhu hoa.

Lam chien (sheep) cua Chua van tot hon. Duoc Chua am bong, chan giu trong dong co xanh tuoi, me nuoc binh tinh.

Binh an va phuoc hanh lam! Thi Thien 23.

Vu nhu Can

Doc xong roi Bong Dung Muon Khoc!

Su that bao nhieu phan tram (%)?

Kinh khiep qua!

Vu nhu Can

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 0 guests online.

Hosting by