You are hereVƯỢT SÓNG 5

VƯỢT SÓNG 5


By admin - Posted on 28 October 2008

ĐỔI ĐỜI

Ngài dời sản nghiệp dân ta, … lấy đất ruộng của ta mà chia cho kẻ bạn nghịch”

(Michê 2:4b)

 

Tiếng gà gáy sáng. Tôi thức giấc nhưng nằm nán lại nghe ngóng. Yên ắng quá! Không như mọi ngày Phải vậy chứ, ngày hòa bình đầu tiên. Hình như không ai có việc gì làm, hoặc không biết phải làm gì. Lễ Lao Động Quốc Tế 1-5, nghỉ. Vả lại đỏi chủ rồi, làm việc với ai?

Mặc họ, tôi có việc phải làm. Tôi phải đi trình diện Ủy ban Quân Quản Sàigòn – Gia định. Tôi phải giao nộp tài sản của Hội. Tôi gọi vợ con tôi dậy, không ai muốn rời khỏi gường. Không được, anh phải đưa em cùng các con đi. Lỡ anh có mệnh hệ gì. Rửa mặt, đánh rằng, mặc đẹp vào. Cũng may, còn ít quần áo để lại nhà. Đẹp lắm. Tôi khen các con tôi, tôi nịnh vợ tôi.

  • Ăn chén cháo rồi đi. Không ai buôn bán gì đâu.

Ba tôi nói và dọn lên bàn những chén cháo trắng nóng hổi. Cháo trắng ăn với tôm khô rim mặn ngọt. Ngon ơi là ngon! Không cần thúc ép, các con tôi cạn chén. Nhìn ra sân, các anh bộ đội cũng mỗi người một chén. Đề huề. Vui vẻ cả làng. Chúng tôi lên xe. Chất đầy cóp sau quần áo, mùng mền, anh Tám tôi lái đi. Đường sá vắng tanh. Hòa bình có khác. Vào đến thành phố, bắt đầu đông đúc. Xe cộ thì ít, nhưng người nhiều như ngày hội. Phải, người ta vui vẻ, hớn hở lắm, họ đi từng đoàn, từng nhóm, cờ xí, băng-rôn trắng, đỏ, xanh, vàng. Hoan hô! Đả đảo! Từ các ngã đường tiến về Dinh Độc Lập. Mít-ting ngày 1 tháng 5, mừng thắng lợi giải phóng Miền Nam.

Khó khăn lắm mới đến được Tân định. Chúng tôi ghé lại một nhà bảo sanh ở góc đường Trần Quang Khải / Hai Bà Trưng. May quá, bà chủ người Hoa nhận ra thân chủ. Đừng lo, không có sao. Ở đây với ngộ được mà.

Vợ tôi cần nơi nghỉ ngơi, tịnh dưỡng, cũng gần đến ngày sanh nở rồi. Các con tôi còn nhỏ, cần ở gần mẹ để được chăm sóc. Tôi phải đi trình diện. Biết đâu...

Lấy hết can đảm, tôi siết mạnh tay vợ tôi. Đừng sợ, tôi sờ đầu các con tôi từng đứa một. Đừng khóc, Ba đi một chút thôi, Ba sẽ về ngay.

Anh Tám dừng lại ở ngã tư Hồng Thập Tự / Mạc Đỉnh Chi. Tôi nói anh về đi, đừng đợi. Lo cho Ba. Tôi xuống xe đi bộ lại Trụ sở Hội. Cổng đóng kín. Hai trụ cổng treo cờ xanh đỏ, sao vàng. Nhốn nháo người bên trong, chạy tới, chạy lui, khuân vác, xách mang. Lộn xộn. Tôi xô cổng bước vào.

  • Đi đâu? Một thanh niên mặc thường phục, tay đeo bằng đỏ, ôm súng dài, chận tôi lại.

  • Tôi đi nộp kho tàng. Tôi cố giữ bình tĩnh. Đừng run, lỡ rồi.

  • Ở đâu? Ở đây. - Vào đi.

Anh mở cổng. Tôi đi theo anh vào văn phòng. Quen mà sao giờ lạ quá. Ngỗn ngang bàn ghế, giấy má, rác rến đầy nhà.

Một người đàn ông trung niên đang ngồi tại bàn tiếp tân, đội nón tai bèo, quần áo bộ đội, dép râu, tay mang băng đỏ, súng ngắn thắt lưng. Chắc là chỉ huy. Anh hỏi tôi muốn gì. Tôi nói làm việc tại đây. Chức vụ? Quyền Giám đốc. Đến giao nộp kho tàng. Anh đưa cho tôi tờ giấy trắng.

  • Được rồi, khai rõ họ tên, chức vụ. Tổ chức. Giao nộp cái gì? Bao nhiêu?

Nhiều lắm. Cả kho thuốc tây đầy ắp. Mới chở từ Mỹ qua tuần trước, chưa xuất kho lần nào. Còn gạo, mì gói, bánh biscuit, đường sữa, bột mì, chất cứng kho. Nhưng quan trọng hơn cả là tủ sắt đựng tiền. Hơn mười triệu đồng tiền lương của các giáo viên miền Trung chưa về lãnh kịp. Giờ nầy họ ở đâu? Chắc đói lắm. Chạy loạn mà.

  • Tiền hả? Ở đâu?

  • Dạ, ở phòng thủ quỹ trong kia.

  • Đâu? Đi! Anh đứng dậy.

Tôi đi trước, anh bám theo. Đây rồi. Tôi xô cửa bước vô. Trời! Tôi thốt lên sững sốt. Cái tủ sắt rách toét, bị đục chữ L, bên trong trống rỗng, sạch trơn, còn gì mà giao nộp. Tôi giao cái mà tôi không có. Tôi nộp cái mà người ta đã lấy đi, đã chiếm hữu rồi. Rõ khéo!

  • Ký tên. Ghi ngày tháng. Đưa đây. Rồi. Về đi!

Người chỉ huy nói như ra lệnh. Như cái máy, tôi làm theo cách vô cảm. Tôi chợt thấy hụt hẩng, nuối tiếc. Số tiền? Hay lòng tin? Mất rồi. Cả hai.

Tôi đứng dậy bước ra. Tay không. Nhưng sao nặng nề quá. Tó xiêu. Tôi có lỗi quá. Tôi có trách nhiệm gìn giữ, cấp phát. Vậy mà mất hết rồi. Tôi đã bỏ chạy, bỏ mặc anh em tôi. Hèn!

Ra đến cổng lúc nào không biết. Ô, kìa, Mục sư Thành (Trần Bá Thành)! Lạ quá!

  • Mục sư đi đâu đây? Tôi bắt tay ông. Yếu xìu.

  • Cho tôi … xin … nạng gỗ cho anh em thương bịnh binh … ở Bệnh Viện Cộng hòa.

Giọng ông run run, môi mấp máy, lập bập. Lầm rồi, tôi có gì mà cho. Quyền hành gì. Phải, tôi không có gì hết, không quyền hành gì cả, mất hết rồi. Không hiểu sao tôi nhìn Mục sư Thành mà thấy áy náy. Mặt ông xịu xuống. Ông đến với chiếc xe Volkwagen thùng. Ông đến xin nạng gỗ. Được, tôi phải cho thôi. Ai xin thì cho. Vẫn thế mà.

  • Được, Mục sư theo tôi.

Tôi mở cổng, nắm tay ông kéo vào. Anh lính gác trố mắt nhìn tôi, không hiểu gì hết. Chúng tôi tiến thẳng vào văn phòng. Ông chỉ huy từ trong bước ra. Tôi chận lại, nói như ra lệnh:

  • Tôi cần một số nạng gỗ cho thương bịnh binh.

  • Cái gì? Nạng gỗ? Ông há mồm, trợn mắt – Cái gì? Nạng gỗ?

  • Phải, nạng gỗ.

  • Được. Các anh cứ lấy.

  • Cám ơn. Cám ơn. Ông tốt quá.

Mừng quá, chúng tôi vội vàng cho xe vào kho. Những người tay mang băng đỏ đang lục lọi, tìm kiếm. Nhiều quá. Đủ thứ. Tha hồ. Chúng tôi hồ hởi chất đầy xe, toàn là nạng gỗ. Họ nhìn chúng tôi với những con mắt mở to. Họ ngạc nhiên lắm. Họ nghĩ chúng tôi khùng. Phải, đúng thôi, khùng. Có rất nhiều người điên khùng, đảo điên, nghiêng ngữa trong cái ngày lịch sử đó.

Tôi trở lại nhà bảo sanh, vợ tôi và các con vui mừng khi thấy tôi về mau chóng, lành lặn, bình yên. Tôi siết chặt tay vợ tôi, ôm các con vào lòng, hôn từng đứa một. Ôi các thiên thần bé bỏng yêu dấu của tôi. Tương lai và sản nghiệp của vợ chồng tôi. Mười năm sinh dưỡng, yêu thương, hi vọng. Hạnh phúc biết bao. Vậy mà …

Tôi rùng mình nhớ lại, xuýt chút nữa thôi. Tưởng đâu đã mất hết rồi.

Vậy là thoát nạn, bình yên vô sự. Một tuần sau. Nghe ngóng, chờ đợi. Tình hình lắng dịu. Chúng tôi trở về nhà. Vẫn mái ấm, nhưng sinh hoạt thì lại khác trước. Thất nghiệp. Không biết làm gì để sống. Những đồng tiền còn sót lại cũng cạn dần. Chúng tôi bán đi những gì có người muốn mua. Trước hết là nữ trang của vợ tôi. Rồi những chiếc đồng hồ đeo tay Omega, Longine. Kế đến là tủ, giường, bàn, ghế, gỗ, ngôi nhà bắt đầu trống trải, không còn gì để bán nữa.

Lại có lệnh mới. Khai báo, giao nộp nhà cửa, tài sản vắng chủ, vô thừa nhận. Thế là mất toi chiếc xe Peugoet 304 mới cáu cạnh. Của tàu lại đổ âm ti. Không nản chí, tôi quyết làm lại cuộc đời. Mới đúng hai mươi chín tuổi, còn trẻ, khỏe mạnh. Tôi còn chiếc xe tải nhỏ hiệu Peugoet, bỏ xó trong ga-ra, cũ mèm, không ai thèm mua. Xăng nhớt khan hiếm, không được bán tự do, chỉ có thể mua được từ anh lái xe bộ đội. Họ rút ra từ trong xe nhà binh một cách thoải mái, bán từng can một. Và tôi bắt đầu một nghề mới, lạ lẫm. Anh Tám và tôi lái chiếc xe cà rịch cà tang đi kiếm cơm mỗi ngày.

Sáng, chúng tôi lái xe ra xa lộ Sàigòn đón khách đi Hố nai, Long Khánh. Chiều quay về. Người, thú, rau, quả, lương thực, đồ đạc cứ chất đầy xe, không ai phàn nàn, kêu ca gì cả. Xe ít, người đông. Cực nhọc nhưng đủ ăn. Còn có một cách kiếm được nhiều tiền hơn: buôn trái cây. Mấy bà buôn bán trái cây dẫn đường, mách nước. Cứ chở đầy xe đem bán cho bạn hàng Sàigòn. Chỉ một điều kiện duy nhất, ba chuyến hàng trả đủ một lần. Tốt thôi. Có gan làm giàu. Gồng mình vậy. Chuyến đầu ký sổ nợ. Chuyến thứ hai ký sổ nợ. Ráng thêm một chuyến nữa. Đây rồi, xin vui lòng thanh toán. Còn khuya, đi chỗ khác chơi. Bộ hết muốn sống hà? Văng tục. Ngăm đe. Xua đuổi. Đứt vốn!

Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí.

Đổi tiền! Đổi tiền! Cái gì vậy? Giao nộp tiền ngụy, lãnh tiền Việt-nam Dân chủ Cộng hòa. Nộp vạn lấy trăm; nộp trăm lấy một. Kẻ khóc, người cười. Kẻ phất lên, người hết sạch. Kẻ điên, người dại. Chỉ chớp mắt qua đêm. Sáng mở mắt ra thấy mình trần trụi...

Mặc. Ta còn bàn tay, ta có ý chí. Nào đứng lên, ta làm lại từ đầu. Tôi đi làm ruộng. Tôi vỡ đất hoang. Tôi cày. Tôi cấy. Hai anh em tôi cùng với cha tôi, ông cụ già gần bảy mươi tuổi. Bắt đầu chân lấm tay bùn. Chúng tôi sang một miếng đất ở Cát Lái, vùng đất trắng đầy hố bom, đạn mìn, sát nách Sàigòn. Không có đường bộ, chèo ghe, băng đồng, mò ốc, bắt cua. Đĩa, vắt, rắn rít, chuột, chim, ếch, nhái, trở nên gần gũi, quen hơi. Không trâu thì người. Cuốc, xới, gieo, cấy, gặt. Không, có gì mà gặt. Chuột đồng, chim trời, ăn sạch.

Mót từng gié lúa mà nghe mặn môi, xót xa từng khúc ruột. Chưa hết, lũ giặc gậm nhấm chưa kịp lui, thì bàn tay con người thọc đến. Những cánh tay có súng đạn, có quyền. Đất là của toàn dân, không ai có quyền tư hữu. Tập thể. Hợp tác hóa nông nghiệp.người đến từ nơi khác phải trở về địa phương mình. Thua rồi, bao nhiêu tiền của, mồ hôi, nước mắt, niềm tin … mất trắng. Phải, thua rồi. Thắng thì về nội, thối thì về ngoại, có sao đâu! Nhưng, ngoại đâu? Nội cũng đâu còn. Vậy thì đi đâu? Về đâu?

Đây rồi, đi kinh tế mới, đi xây dựng đất nước. Cơm no, áo ấm. Tuyệt. Làm đơn xin đi. Đâu có bị ép buộc. Được phép bán nhà. Đước phép mang tháo dở mang theo. Tiếc gì, ta sẽ xây lại bằng mười, bằng trăm. Được cấp nhà, cấp đất, được cấp giống cây trồng, chăn nuôi, có trường học, nhà thương, chợ búa, có điện, nước đầy đủ. Cho không, miễn phí. Còn gì bằng!

Không chần chừ, lưỡng lự, tôi liền làm đơn tình nguyện. Xin, xin, xin … Thành kính tri ân. Được. Tư sản, ưu tiên một. Được phép bán nhà, không được bán đất. Nhà xây gạch, đúc bê-tông lầu, không tháo dở được, phải bán thôi. May quá, có người mua, gia đình cách mạng. Tám lượng vàng nữ trang. Rẻ như bèo. Xây cất, trăm lượng, bạc triệu, Giờ chỉ còn tám cây. Cây gì? Gõ hay giáng hương còn đỡ; gỗ gòn là cái chắc, nhẹ tênh. Đau quá.

  • bán đi bây. Đừng tiếc. Lên trên đó dễ sống hơn. Chúa cho lại mấy hồi.

Phải, Chúa cho lại mấy hồi. Ba tôi lúc nào cũng vậy. Đức tin ông mạnh hơn lý trí. Vợ chồng tôi vui vẻ nhận vàng và cùng mơ đến một vùng đất hứa. Ba tôi sẽ không phải khổ cực nữa, ông sẽ an hưởng tuổi già bên cạnh con cháu đầy nhà. Tôi sẽ phá rừng, cuốc đất. Vợ tôi sẽ gieo trồng, gặt, hái. Các con tôi sẽ được ăn ngon, mặc đẹp, được đi học, được thành đạt, được nên người. Còn gì hơn nữa? Vui ơi là vui.

Tôi nhanh chóng tìm gặp Mục sư Thành và Mục sư Hạ (Hồ Hiếu Hạ). Cả hai đều tưởng tôi đùa. Điên sao? Xin vui lòng cho tôi đi kinh tế mới. Tôi khẩn khoản, nài nỉ. Tôi muốn làm lại từ đầu.

Sáng ngày 26 tháng 12 năm 1976 – ngày lên đường, ngày trọng đại. Làm sao tôi có thể quên được. Hàng chục xe tải, xe khách, xe con, chí ít là ba trăm con người. Già, trẻ, nam, nữ, Tin Lành, Công giáo, Phật giáo, Cao đài, không tôn giáo. Giáo viên, giáo sư, binh sĩ, kỹ sư, công nhân, y sĩ, nội trợ, học sinh, sinh viên. Giàu, nghèo, sang, hèn. Dân thành phố, dân chạy loạn, dân vĩa hè. Bắc, Trung, Nam, đủ cả.

Chen lấn, xô đẩy, giành giựt chỗ ngồi. Mạnh được, yếu thua. Thế sao? Lịch sự, nhã nhặn đối với phụ nữ; kính già, nhường trẻ, đâu rồi? Dân Sàigòn, dân Nam bộ, quên hết. Tôi thấy hụt hẩng, xót xa, như mất cái gì quí lắm. Niềm tự hào dân tộc, ít ra của người dân miền Nam gạo trắng nước trong. Mới tối hôm qua, tại Văn phòng Tổng Liên Hội Tin Lành, quí vị Mục sư và đại diện chánh quyền đã ban phát lời vàng ngọc: Kính Chúa, yêu người, vâng phục nhà cầm quyền, nhường nhịn, giúp đỡ, yêu thương, như con một nhà, như môi với răng. Quên rồi sao? Lao động là yêu nước, là vinh quang, là bổn phận của người công dân. Ở đất cũng như ở trời. Vâng, chúng con xin vâng lời, chúng con sẽ làm theo.

Đoàn xe chuyển bánh lao về phía trước. Ngồi trên chiếc xe ca năm mươi chỗ ngồi, tôi nhìn ra hai bên đường. Thành phố thân yêu lùi lại phía sau với biết bao kỷ niệm của nửa đời người, nhưng tôi thấy dửng dưng, không luyến tiếc gì cả. Nhà nghèo nên chăm chỉ học hành. Mới mười tám tuổi đã đi dạy học, rồi đi làm sở Mỹ, kiếm được tiền triệu, nhà to, xe đẹp. Vậy mà bỗng chốc, cơn nắng mùa hè đã thiêu đốt tất cả. Sự nghiệp, của cải, danh vọng, cỏ khô, hoa rụng, cháy sạch cả rồi, chỉ còn là tro bụi, là ảo mộng, hư không.

Vậy đó, tôi nhìn về phía trước, phía của một tương lai sáng lạn. Ở đó không còn bon chen, chèn ép. Ở đó có sự bình đẳng, công bình, bác ái. Người ta nói như thế. Và tôi nôn nóng chờ đợi.

Đây rồi, cuối cùng sau hơn hai tiếng đồng hồ, chúng tôi, đoàn người đi về miền đất hứa, đã đến nơi. Đoàn xe rẽ trái, rời bỏ quốc lộ 13. Con đường của những trận chiến kinh hoàng, khốc liệt. Bụi đỏ tung bay rợp cả một vùng trời, nhuộm đỏ rừng lau sậy hai bên đường. Con đường dài ngoằn, đầy ổ gà, ổ voi. Đoàn xe rồng rắn, lắc lư, chồm lên, sụp xuống như những con thuyền giữa biển khơi. Có tiếng cười hô hố, có tiếng cằn nhằn, la ó, có tiếng trẻ con khóc. Ôi, đủ thứ âm thanh trầm bổng, ái, ố, hỉ, nộ. Điếc tai, nhức đầu. Mệt đừ. Cũng may, đoàn xe dừng lại.

  • Tới chưa? Có tiếng người hỏi to.

  • Tới rồi. Nhiều người đứng lên, chồm ra ngoài nhìn ngó.

  • Nhà đâu? - Kia kìa, mấy dãy nhà tranh đó.

  • Vây sao? Thế nầy là kinh tế mới hả?

  • Còn hỏi. Khéo!

Người ta lại ùn ùn xô đẩy, chen lấn xuống xe, chẳng khác gì lúc lên xe buổi sáng. Họ, chúng tôi, những con người vừa tiếp thu nền văn hóa mới, lịch sự, văn minh từ phương Bắc, đã không kịp thích nghi. Hơn một năm rưỡi rồi, vậy mà quên hết.

Trật tự cho. Thứ tự. Đừng chen lấn. Xếp hàng. Đứng lên. Ngồi xuống. Từ từ, đừng xô đẩy. Mua gạo, xếp hàng. Mua muối, xếp hàng. Xem phim, xếp hàng. Mua vé xe đò, tàu hỏa, xếp hàng. Thế chứ, thế mới là văn minh, là có văn hóa chứ.

  • A lô! A lô! Lại có tiếng loa. Xin bà con chú ý, mời bà con theo chúng tôi đi nhận nhà. Tin sáng lô 1, lô 2, tổ 1 đội 1. Tin Lành lô 17, lô 18, tổ 9 đội 1.

Lại bà con. Ai bà, ai con? Ngộ quá, văn hóa ghê, nghe sao mà gần gũi, ruột thịt quá. Mặc. Nhận nhà mới cái đã. Đây rồi, nhà nầy là nhà của ta, ông cố ông cha ta làm ra. Bậy, sai rồi, nhà nầy là nhà của ta, Nhà Nước cho ta, chúng dân xin nhận lấy. Cám ơn. Cho thì nhận. Nhớ phải cám ơn. Ông bà, cha mẹ vẫn dạy bảo thế mà.

Chúng tôi dọn đồ vào nhà. Nhà của chúng tôi, mái lợp tranh, bốn vách trống trơn, cỏ tranh mọc đầy nhà. Tôi đo căn nhà bằng bước chân, ngang sáu bước, dài mười bước. Gia đình đông người, nên được chia làm hai hộ, được cấp hai căn nhà. Cũng may mắn chán. Một căn để ở, một căn để nấu nước. Cắt tranh trong nhà, cắt tranh bốn phía. Phơi khô núm bếp. Củi khô thì cứ vào bìa rừng, tha hồ vác về, không mất tiền mua. Còn nước? Bốn nhà được cấp một giếng đào. Khô queo, cạn sợt. Xúm lại mà đào, mà vét. Sâu đến chóng mặt mà nước chỉ rỉ rỉ, đục ngầu. Đành vậy thôi, mùa khô mà. Ráng chờ đến mùa mưa vậy. Chờ đợi, hi vọng để sống, để đổi đời...

 

 

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 3 guests online.

Hosting by