You are hereVƯỢT SÓNG 6

VƯỢT SÓNG 6


By admin - Posted on 30 October 2008

ĐỒNG VẮNG

Các ngươi gieo nhiều mà gặt ít; ăn mà không no;

uống mà không đủ; mặc mà không ấm...”

(A-ghê 1:6)

 

Vậy đó, cái ngày mà người dân miền Nam trông chờ, hi vọng đã đến. Hòa bình, hạnh phúc, ấm no, Thiên đàng trần thế. Bao người ao ước, giờ đã đến rồi, đã trở thành hiện thực. Tôi đã nhìn thấy, đã chạm đến, đã sống hẳn trong đó, được nhập hộ khẩu, được làm công dân. Không cần passport, miễn Visa nhập cảnh. Vào cửa tự do. Chỉ có điều, muốn ra thì lại khó. Phải làm đơn xin phép, phải có ý kiến của Tổ trưởng, Đội trưởng, phải được Trưởng ban Công an ký tên, đóng dấu.

Ăn mặc cũng được Nhà Nước cho không. Gạo, mười ba ký một đầu người. Già, trẻ, nam, nữ, đồng đều. Nước mắm, diêm quẹt, muối, đường, thuốc lá, thuốc rê, bột ngọt, dầu lửa đốt đèn, mỗi tháng lãnh một lần. Sướng ơi là sướng. Khỏe re, không làm cũng có ăn. Dư thừa là đằng khác. Gạo ăn không hết thì cho gà, cho chó ăn. Cái gì không dùng thì đổi qua, đổi lại. Tiền đâu mà mua với bán.

Và chúng tôi đã bắt đầu cuộc sống mới như vậy đó. Cái nắng như thiêu đốt của những ngày cuối năm như báo trước gian nan, khổ cực, những cơn gió Lào buổi trưa làm khổ thêm lau sậy. Da thịt đổi màu. Tăng thêm cơn khát. Khát, cứ uống, nước dưới giếng, cứ kéo lên mà hớp, mà ực. Tha hồ, cho đã đời. Vậy mà, cứ khát, cổ họng khô rang, uống liên tục, uống thật nhiều. Vẫn cứ khát, cứ thèm. Khát lắm, uống mà không đủ.

Đêm yên ắng đến rờn rợn. Những ngọn đèn dầu tù mù, leo lét. Gió rì rào từng cơn lạnh buốt. Năm cha con chất chung một chiếc giường. Mặc hai, ba áo ấm, quấn mền kín người, các con co rút người lại, ôm chặt lấy nhau, mà vẫn kêu lạnh, không ngủ được. Nhà mái tranh, nền đất, bốn phía trống trơn, sương mù tứ vây, lạnh là phải rồi, nhưng chúng thấy lạnh nhiều hơn. Đêm đầu tiên không có vòng tay, không có hơi ấm của mẹ. Giờ nầy, mẹ của chúng còn ở lại thành phố với đứa em út của chúng. Thằng con trai có cái diễm phúc được sanh ra đời trong năm miền Nam được giải phóng, khởi điểm cho mốc thời gian độc lập, tự do, hạnh phúc. Trong cái đêm mà ông nội, cha, anh, chị của nó đang nếm trải cái lạnh của vùng đất chiến khu D, thì nó đang nằm tại Bệnh viện Nhi Đồng. Nó bị suy dinh dưỡng. Bác sĩ bảo thế. Nó ăn mà không no.

Sáng, ánh thái dương ló dạng ở chân trời xa tít. Ôi, rực rỡ làm sao! Ấm áp làm sao! Buổi sáng đầu tiên của Thiên đàng trên đất. Đẹp không thể tả xiết. Các con tôi chơi đùa, chạy nhảy, ú tim giữa những bồn cỏ, luống hoa. Những bông hồng, tu-líp, cẩm chướng, huệ, lay-dơn, mẫu đơn, uất kim hương, tường vi, thược dược, cúc đại đóa, thủy tiên … Nhiều không kể xiết. Mỗi sắc mỗi hương, ngào ngạt cả một cánh đồng bao la. Phất phơ trong nắng ấm, ong bướm vi vu khúc nhạc nghê thường.

Vợ chồng tôi nắm tay trong tay bước trong cánh rừng xanh thẳm rộn ràng tiếng chim hót, vượn kêu, khỉ hú. Ê-đen thuở xưa dễ gì sánh bằng. Rảo quanh giữa cánh đồng cỏ non điểm xuyết bạt ngàn cúc dại. Tôi đảo mắt tìm bông cỏ may và loài hoa trinh nữ. Tuyệt nhiên chẳng có một mảy may bóng dáng của gai góc trần gian. Chúng tôi ngồi xuống một tảng đá nhỏ cạnh con suối trong veo uốn khúc quanh co. Cá, tôm lớn nhỏ, đủ màu, đủ dáng. Vợ tôi hát khe khẻ một bài thánh ca về miền vinh hiển. Tôi ngất ngây thả hồn theo tiếng nhạc, lời ca hòa quyện giữa trời và chim muông, ong bướm. Các con tôi ùa đến, rạng rỡ làm sao. Chúng trao cho mẹ những bông hoa mơn mởn, ngát mùi thơm. Chúng sung sướng biết chừng nào. Không phải đến trường với cái bụng lép xẹp; không phải cúi đầu, cắm mũi vào rá gạo mốc, nhặt nhạnh từng hạt sỏi, con sâu, con mọt. Chúng nhảy nhót, múa may điệu vũ mừng Xuân mới. Vui quá, hạnh phúc làm sao! Tôi ngất ngây, choáng ngợp. Tôi nhắm mắt lại cho tâm hồn phiêu bổng theo tiếng nhạc du dương của miền đất hứa.

Ô, kìa, những con voi khổng lồ, sư tử, cọp, beo, gấu, nai, hươu, chó sói lũ lượt kéo đến. Từ trong cánh rừng già, phía bên kia suối, không gầm rú, không nhe răng, há mõm. Cả những con rắn hổ mang, những con trăn dài ngoằng nữa. Các con tôi cưỡi trên lưng, nắm đuôi, vuốt ve, ẵm bồng, đùa giỡn với loài thú hoang mà chẳng tổn hại gì. Kỳ diệu thay! Những con thú có nanh, có vuốt, ăn cỏ chung một cánh đồng với lũ trâu, bò, chiên, lừa, hươu,nai. Còn loài rắn độc thì ăn bụi đất và chẳng cắn gót con người nữa. Thế chứ, Thiên đàng mà.

Nhưng sao nóng quá, như có lửa đốt trên đầu. Tôi giật mình dụi mắt. Mặt trời chiếu thẳng vào mặt tôi. Nhà không vách, không cửa. Cỏ tranh, lau sậy, sương mù dày đặc, thấp lè tè. Các con tôi vẫn ôm nhau ngủ. Ước gì chúng cũng đang tung tăng nhảy múa. Tôi ngửi thấy mùi khói. Ba tôi đang nấu nước, nấu cơm. Xung quanh tĩnh lặng. Tôi nghe bình an quá. Tôi đang sống giữa Thiên đàng trần thế. Thật vậy sao? Thiên đàng là đây. Tôi bỗng giật mình. Không, không thể thế được. Nếu quả thật Thiên đàng là đây, ai vào cũng được, không tiêu chuẩn, không điều kiện gì cả, mở cửa tự do, không xét hỏi. Thế sao? Quả thật mà. Đủ loại. Đủ dạng. Trộm cắp, cướp bóc, tham ô, gian dâm, đĩ điếm, đồng bóng, hà hiếp, hối lộ, vô thần, bội nghịch, thờ hình tượng, vào tất. Vậy thì Thiên đàng có khác gì Ba-by-lôn. Tôi đã từ bỏ, đã chạy trốn Ba-by-lôn. Vậy mà bây giờ tôi lại ở giữa trung tâm của tội ác. Điều gì sẽ xảy ra? Thiện ác sẽ đấu tranh, công bình và bạo ngược, ai sẽ thắng? Chưa biết. Chờ xem, ai mà biết được.

Duy có một điều tôi biết chắc: Trời hôm nay sẽ nắng và nóng lắm. Nhìn bức màn sương mù bao phủ bốn phía thì rõ thôi. Tôi bước xuống đất, trở lại với thực tế, với một ngày mới, một công việc mới mẻ, tại một vùng đất mới. Diệt cỏ tranh. Cỏ mọc đầy nhà, mọc cả bốn phía, cao tới ngực, tới trán. Mỗi hộ được cấp một cái rựa, một cái cuốc. Tha hồ mà chặt, mà cuốc. Từ trong ra ngoài, đất thổ cư ngang 20 mét, dài 50 mét. Mênh mông, bát ngát cỏ tranh, lau sậy, mắc cở, cỏ Mỹ, cỏ hôi. Nhà nầy cách nhà kia hơn chục bước, không rào, không giậu. Bà con xa không bằng láng giềng gần. Xa lắc xa lơ, bỗng dưng gần gũi, thân thiết. Không ai rủ ai, người người, nhà nhà, cùng cuốc, cùng chặt, cùng đốt, khói um trời, cay xé. Mồ hôi, nước mắt, nhễ nhại. Lòng bàn tay, những ngón tay sưng vọp, những cánh tay, bàn tay, mặt mũi, trầy xước, rướm máu. Linh nghiệm thật. Mới ngày đầu tiên mà Lời Chúa đã ứng nghiệm một nửa rồi. Đổ mồ hôi trán, hơn thế nữa, ướt đẫm cả áo, xót cả mắt nữa. Còn vế thứ hai, mới có mà ăn, chưa xảy ra. Chờ xem. Trồng gì? Không biết. Đất cứng như đá, cuốc gì nổi. Chờ mưa vậy.

Bây giờ thì lo ăn cái đã. Đói rồi. Gạo đầy khạp, mốc xanh, mốc trắng, sâu mọt, thóc, sạn, đá, sỏi. Lựa mệt nghỉ. Cho không mà, khen chê được gì? Cứ ăn no mà chặt, mà cuốc. Ăn cho khỏe để lao động, để làm ra của cải, để nước giàu dân mạnh. Ừ, ăn thì ăn. Căng bụng ra mà sao cứ thấy đói, cứ muốn ăn thêm. Cơm chan nước mắm, rau tàu bay, chùm bao, măng rừng. Luộc chín, chấm nước tương, nước chao. Làm sao mà no, mà không thấy thèm, thấy thiếu. Tiền đâu mà mua cá, mua thịt. Ăn chay vậy. Biết đâu lại hồng da, đỏ thịt.

Ăn xong lại lo chỗ ở. Nhà không vách, không cửa, bốn phía trống trơn, gió lộng ào ào, lạnh chịu không thấu. Lại rủ nhau vô rừng chặt cây, vác về làm vách. Cuốc đất lên trộn với cỏ tranh, với nước, hốt lê từng dề, đấp ngang, đấp dọc. Vuốt lên, vuốt xuống, láng o, đẹp ra phết. Hóa ra thì tay nghề cả, chỉ một ngày thôi đã là thợ cả rồi. Hay chưa?

Rồi mùa mưa cũng đến, những cơn mưa đầu mùa quả là ơn trời. Không biết người nông dân trong ca dao Việt-nam trông đợi mưa mòn mỏi như thế nào, chứ đám hạ dân nầy mừng muốn khóc khi chạm được những giọt nước mưa đầu tiên. Mưa là bụt, là tiên, là vòng tay của mẹ, là nụ hôn của người tình. Ôi dịu ngọt làm sao! Mưa cho mát đất, mát trời, mát cả lòng người một nắng hai sương. Mưa cho nước uống, cho đất mềm để cuốc, để gieo, để trồng. Mưa mang lại sự sống cho muôn loài, vạn vật. Cỏ, gai lại mọc xanh um. Ruồi, muỗi, rắn, rết, cào cào, châu chấu, sâu bọ, chim chóc, đầy sân, đầy nhà, sống chung vui vẻ, hòa thuận. Mưa mang lại sự mát mẻ, không khí trong lành.

Nhưng trên tất cả, mưa là khởi điểm của cuộc sống lao động tập thể. Bốn tháng trời sống cá thể tự do đủ rồi, bây giờ đã đến lúc phải lao động theo tiếng kẽng, tiếng còi. Mặt trời chưa mọc, trời còn mờ mờ, đã nghe tiếng kẽng, tiếng loa. Tập hợp thành tổ, thành đội, vác cuốc, vác rựa lên vai. Một, hai, bước đều, trực chỉ vô rừng. Những cánh rừng già rậm rạp, nhướng mắt nhìn không thấy bầu trời cao. Nhìn dọc, nhìn ngang, cây với cây, những thân cây phải hai, ba người ôm mới xuễ. Đốn hạ tất, Không cưa, không búa, cứ dùng rụa mà chặt, mà chém. Hai bàn tay rướm máu, ê ẩm, riết rồi quen dần, chai cứng. Trong khi đó, lòng mềm ra và đầu biết cúi xuống. Học thức, dốt nát, giàu sang, nghèo hèn, … bình đẳng như nhau. Dàn hàng ngang, mỗi người một mét, tiến lên phía trước. Miễn ý kiến, miễn bàn cãi, làm theo tiếng kẽng; nghỉ theo tiếng kẽng. Một ngày công lãnh hai lon gạo, đủ nấu cháo độn rau lang, rau rừng. Gạo và nhu yếu phẩm không được cấp phát nữa, mà bán theo định mức. Không tiền khỏi mua.

Cây hạ xuống rồi chặt nhánh, gom lại đốt. Cháy ngày, cháy đêm, thành than, thành tro. Mưa xuống, đất mềm. Tỉa đậu, tỉa lúa. Người đi trước cầm cây nhọn chọt lỗ, người đi sau khom lưng, cúi đầu bỏ hột, như người sắc tộc du canh vậy. Đậu mọc lên, lúa nẩy mầm, ra lá. Cỏ lác, cỏ tranh, cỏ Mỹ cũng trăm hoa đua nở, lấn đất, lấn sân. Dễ thôi, cứ cuốc, cứ chặt. Mưa nắng thuận hòa, lòng người thơ thái, công lao ắt sẽ được đền bù. Đậu trổ bông, kết trái. Lúa trổ đòng đòng. Sáng ra thăm rẫy, cứ tưởng nằm mơ, sâu bầy, sâu đàn, lớn nhỏ đủ màu, đủ dáng, trông khiếp làm sao. Mặc, sợ gì! Tay bắt, chân chà, từng bụm, từng nắm. Người diệt sâu, sâu cứ sanh sôi, nẩy nở. Chưa hết. Giặc bò chưa hết, lại đến giặc bay. Cào cào, châu chấu, từng đàn, từng đàn, như chiếc chiếu, chiếc đệm, chụp xuống, ăn sạch lá non, ăn đến lá già.

Rồi mùa thu hoạch đến, mồ hôi đã đổ xuống, nước mắt lưng tròng, mỏi mòn chờ đợi. Hóa ra luống công! Cái gì sâu rầy để lại thì làm thức ăn cho chim trời, cho thú đồng và côn trùng. Ban ngày thì lũ giặc bay từ trong rừng sâu kéo đến, tha hồ tung hoành ngang dọc, kêu hót vang rền. Tối đến thì chuột, sóc, chồn, nhím, nai, hoãng, heo rừng, mặc sức cào, bới, cắn, phá. Cái gì rơi vãi thì dành cho kiến, cho mối khổng lồ cứ tràn đến cuồn cuộn như sóng biển nhấp nhô, cuốn trôi tất cả, sạch sành sanh.

Vậy đó, ứng nghiệm làm sao. Cứ tưởng như lời dự ngôn cho ai đó, cho dân tộc nào đó, cho một thời đại nào đó. Vậy mà, bây giờ lại trở nên sự thật cho bản thân mình. Đúng từng chữ, từng câu, “...các ngươi gieo nhiều mà gặt ít; ăn mà không no; uống mà không đủ; mặc mà không ấm; và kẻ nào làm thuê, đựng tiền công mình trong túi lủng.”

 

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 1 guest online.

Hosting by