You are hereForums / Gia Đình / Tình Yêu & Hôn Nhân / TRẬN CHIẾN VÌ SỰ TINH SẠCH ĐẠO ĐỨC 2

TRẬN CHIẾN VÌ SỰ TINH SẠCH ĐẠO ĐỨC 2


By admin - Posted on 12 December 2009

Những chiến lược để giữ khỏi sa ngã                   

bởi Randy Alcorn

Các bước thực tiễn để duy trì sự tinh sạch và chức vụ của bạn

Bài báo

            "Điều gì đó khủng khiếp đã đang xảy ra." Giọng nói căng thẳng đó đã là của bạn tôi, gọi từ phía bên kia của đất nước. "Hôm qua vị mục sư của chúng tôi đã bỏ vợ mình và chạy trốn với một người đàn bà khác."

            Tôi đã buồn, nhưng không sốc hay thậm chí chẳng ngạc nhiên. Cách đây mười lăm năm tôi có lẽ sẽ bị sốc. Cách đây mười năm tôi có thể bị ngạc nhiên. Nhưng bây giờ tôi đã nghe câu chuyện tương tự nhiều lần để có thể ngạc nhiên trở lại. Gần đây tôi đã nói về sự tinh sạch về tình dục ở một trường Kinh Thánh. Trong suốt tuần đó, nhiều sinh viên đã đến hỏi xin lời chỉ bảo, bao gồm ba người mà tôi sẽ gọi là Rachel, Barb, và Pam. Rachel đã đi ngay vào vấn đề: "Cha mẹ tôi đã gửi tôi đến một trong các vị mục sư của chúng tôi để được khuyên bảo, và tôi đã kết thúc bằng cách ngủ với ông ấy." Trễ hơn trong cũng ngày đó, Barb, con gái của một nhà lãnh đạo hội thánh, đã kể với tôi qua nước mắt, "Cha tôi đã quan hệ tình dục với tôi trong nhiều năm, và bây giờ ông ta đang bắt đầu với các em gái của tôi." Buổi tối tiếp theo tôi đã gặp Pam. Câu chuyện của cô ấy? "Tôi đã đến trường Kinh Thánh để trốn thoát khỏi một vấn đề với vị mục sư của tôi."

            Với mọi chương trình truyền hình nổi tiếng mà tính cách hay tác giả của hành động không đứng đắn được công bố rộng rãi, có bất cứ con số nào về các mục sư ít được biết đến, các giáo viên trường Kinh Thánh, và những người làm công tác trong các tổ chức "ngoài giáo hội" là những người thầm lặng từ nhiệm hoặc bị sa thải vì sự đồi bại tình dục. Hầu hết chúng ta có thể kể tên ra vài trường hợp. Tuy nhiên, chuyện hoang đường rằng các mục sư là không thể bị tấn công được về mặt đạo đức tàn lụi dần dần, thậm chí khi đối mặt với bằng chứng áp đảo. Nhưng không bao giờ có một kháng thể thần bí nào khiến chúng ta miễn nhiễm với tội lỗi tình dục. Thậm chí những người trong chúng ta chưa sa ngã biết rằng cuộc đấu tranh với cám dỗ là dữ dội như thế nào.

            Hơn nữa, chức vụ đem đến cùng nó những hiểm nguy gắn liền đáng sợ, những quả mìn đạo đức có thể hủy diệt chúng ta, gia đình chúng ta, và hội thánh của chúng ta. Trong số chúng: vị trí ảnh hưởng của chúng ta và hỗn hợp pha trộn lạ thường của sự tâng bốc nuôi dưỡng cái tôi và sự chỉ trích làm yếu sức, mà có thể lấp đầy chúng ta với hoặc là sự kiêu ngạo hoặc là nỗi tuyệt vọng. Kết quả là, quan điểm của chúng ta có thể bị méo mó, sức đề kháng của chúng ta với cám dỗ bị suy giảm. Thêm nữa, những nhiệm vụ bất tận của chúng ta và sự mệt mỏi mất phương hướng là kết quả có thể khiến chúng ta mù tịt với điều thực sự đang xảy ra với chúng ta. Tôi nhớ lại sự ngây thơ của tôi khi là một mục sư trẻ với sự bối rối. Mỗi lần tôi nghe những câu chuyện về các nhà lãnh đạo Cơ Đốc rơi vào tội lỗi tình dục, tôi đã nghĩ, "Nó không thể nào xảy ra với tôi. Mức độ kiêu ngạo nào được cần đến để tin rằng tội lỗi tình dục có thể xảy đến thình lình cho Samson, Đa-vít 'một người nam theo ý muốn của chính Đức Chúa Trời', Sa-lô-môn, và hàng loạt những nhà lãnh đạo Cơ Đốc hiện đại, nhưng không phải là tôi?" Lời cảnh cáo của Phao-lô trong 1 Cô-rinh-tô 10 xứng đáng một chỗ nổi bật trên các bảng đồng hồ báo của chúng ta, các bàn làm việc, hay bảng giờ làm việc hằng ngày: "Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã." May mắn thay, tôi đã tỉnh ngộ.

            Người tin rằng anh ta hay cô ta sẽ không bao giờ bị ăn trộm đào ngạch thì để các cửa chính và cửa số mở và tiền mặt trên đầu tủ quần áo. Giống như vậy, người nghĩ mối nguy hiểm là không có thật lúc nào cũng vậy sẽ liều lĩnh mà kết thúc cách tai hại.

Giám sát cơn xung động thuộc linh của tôi

      Thường thì những người rơi vào tội lỗi tình dục có thể trỏ ngược lại những sự sa ngã trong những sự thực hành suy gẫm, thờ phượng, cầu nguyện, và sự tự vấn khỏe mạnh mà những kỷ luật như vậy thúc đẩy. Tất cả chúng ta biết điều này, nhưng trong sự bận rộn của việc cho đi, chúng ta có thể dễ dàng sao lãng việc làm đầy lại những bình chứa thuộc linh của chúng ta. Những kỷ luật hằng ngày là quan trọng, dĩ nhiên, nhưng tôi đã cảm thấy rằng đối với tôi chúng là không đủ. Đức Chúa Trời đã ban cho Y-sơ-ra-ên không chỉ đơn thuần là một giờ một ngày nhưng là một ngày một tuần, một vài tuần một năm, và thậm chí một năm mỗi bảy năm để phá vỡ mô hình của cuộc sống đủ lâu để thờ phượng và suy ngẫm và cất trữ. Một cách định kỳ tôi có những sự ẩn đật qua đêm riêng một mình hay cùng với vợ tôi. Trong những lúc có nhu cầu lớn hơn, tôi đi xa một tuần, thường thì trong một cabin trên bờ biển Oregon. Đây không phải là một kỳ nghỉ nhưng là một thời gian mà sự thiếu các nhu cầu tức thì đem lại sự rõ ràng cho tiếng nói nhỏ tĩnh lặng của Đức Chúa Trời thường quá dễ bị nhấn chìm trong sự bận rộn của thời sống hằng ngày của tôi.

Gìn giữ cuộc hôn nhân của tôi.

    Tôi thấy tôi phải đánh giá đều đặn mối quan hệ với vợ tôi. Đặc biệt, tôi quan sát những lá cờ đỏ của sự bất mãn, sự giao tiếp nghèo nàn, và quan hệ tình dục kém. Chúng tôi cố dành thời giờ đều đặn, không đứt quãng cùng nhau để làm mới lại sự gần gũi thuộc linh, thuộc về trí tuệ, thuộc cảm xúc và thể xác của chúng tôi.

    Nhiều nhà lãnh đạo Cơ Đốc Nhân xê dịch quá tự do và quá sâu trong thế giới của những lẽ thật thuộc linh lớn lao và các hoạt động mà trừ phi họ bỏ công sức để giao tiếp hằng ngày, nếu không những người phối ngẫu của họ dần bỏ họ. Sự phát triển của hai thế giới riêng rẽ này dẫn đến hai cuộc sống riêng rẽ và thường là bước đầu tiên dẫn đến một sự vụ ngoại tình với "người nào đó hiểu tôi và thế giới của tôi." Giao tiếp là chìa khóa bởi vì mọi sự ngoại tình đều bắt đầu với một sự lừa dối, và hầu hết những sự lừa dối bắt đầu với những bí mật có vẻ vô tội, những điều như "vợ tôi/chồng tôi không cần phải biết". Ở công sở, tôi bao vây chính mình với những sự nhắc nhở về vợ và các con tôi -- những bức ảnh, những bức vẽ, và những vật kỷ niệm. Khi đi du lịch, tôi liên lạc với vợ tôi càng thường xuyên khi có thể. Nếu tôi đang đấu tranh với cám dỗ, tôi cố thành thật và cầu xin sự cầu nguyện. Sự chung thủy mãnh liệt với những người phối ngẫu của chúng tôi cũng là một chìa khóa; tôi cố nói tốt về vợ mình công khai và không bao giờ đánh giá thấp cô ấy với những người khác. Và tôi cẩn thận không thảo luận các vấn đề hôn nhân của chúng tôi với bất cứ người nào thuộc giới tính khác. Ngoài ra, vợ tôi và tôi tận dụng nhiều cuốn sách, băng ghi âm, và những hội nghị chuyên đề bổ ích được gài số để cải thiện hôn nhân. Khi vợ tôi và tôi đi nghỉ một ngày cuối tuần Chạm Trán Hôn Nhân, chúng tôi đã ngạc nhiên khám phá một vài điểm khác biệt trong quan điểm rằng, nếu được để không đề địa chỉ, có lẽ đã khiến các vấn đề rơi rớt dọc đường rồi.

Phòng ngừa

     Một mục sư đã thấy những suy nghĩ của mình liên tục bị thu hút về một người cùng làm việc, hơn là nhiều về phía vợ mình. Sau nhiều tháng giải thích duy lý, ông cuối cùng đã thừa nhận với chính mình rằng ông đang tìm kiếm các lý do để dành thời gian với cô ấy. Khi ấy quy tắc ngón tay cái của ông đã trở thành: Tôi sẽ gặp cô ấy chỉ khi cần thiết, chỉ lâu chừng cần thiết, chỉ ở văn phòng làm việc. Theo thời gian, mối quan hệ của ông với cô ấy đã quay trở lại tình trạng đồng công lành mạnh ban đầu của nó.

Những câu hỏi mà tôi tự vấn mình

     Tôi có mong chờ những cuộc hẹn theo một cách đặc biệt với người này không? Tôi có thích nhìn cô ấy hơn vợ mình không? Tôi có tìm cách gặp cô ấy cách xa văn phòng của tôi trong một môi trường không trịnh trọng hơn không? Tôi có thích hơn rằng những người cùng làm việc của mình không biết tôi đang gặp cô ấy lại không? Một câu trả lời khẳng định cho bất kỳ câu nào trong những câu hỏi này, đối với tôi, là một ánh sáng cảnh báo.

Đối phó với những dấu hiệu tinh tế của sự hấp dẫn giới tính

            Có một không khí thần bí về chức vụ thuộc linh mà một vài người cảm thấy hấp dẫn. Thái độ của họ đối với mục sư có thể gần như sự làm cho cuồng dại. Thật là gây tâng bốc đối với một nam mục sư, người có lẽ đang chăm chút những vết thương mới từ cuộc gặp ban trị sự gần nhất, khi nhận được sự chú ý từ một người phụ nữ thu hút, người rõ ràng ngưỡng mộ ông và bám riết lấy mọi lời nói của ông. (trong khi những người trợ tế nhảy bổ vào mọi lời nói của ông). Thường thì chồng của người phụ nữ đó là chết hoặc yếu kém về mặt thuộc linh. Cảm thấy ông ta không đáng với sự tôn trọng của mình, cô ta chuyển sự yêu mến của mình đến người đàn ông thuộc linh tuyệt vời này, là vị mục sư của cô ta. Điều này thường là không có ý thức và bởi đó nguy hiểm hơn cho cả hai. Cô ta có thể gửi những bức thư ngắn đánh giá cao hay những món quà nhỏ; ông ấy có thể đáp lại. Những sự thể hiện tình cảm có thể đi lần lần vượt xa hơn sự đa dạng anh-chị-em lành mạnh. Những bàn tay được nắm chặt trong sự cầu nguyện; cánh tay nấn ná lâu hơn một chút ở bờ vai; những cái ôm trở nên thường xuyên hơn. Tất cả điều này dường như là đủ vô hại, nhưng một quá trình tinh tế, mạnh mẽ của sự hợp nhất linh hồn có thể xảy ra. Nếu các sự việc là không tốt ở mặt trận gia đình, người mục sư sẽ, một cách có ý thức hoặc vô thức, so sánh người phụ nữ này với vợ mình, người có thể không ưa thích và không mê đắm một cách đáng quan tâm với ông. Sự so sánh này là chí tử và, trừ phi nó được ngừng lại, có thể dẫn đến tình cảm lãng mạn vụng trộm, mà thường dẫn đến sự ngoại tình. Một mối quan hệ có thể là thuộc về giới tính lâu dài trước khi nó trở nên thuộc tình dục. Chỉ vì tôi không đang đụng chạm vào một người phụ nữ, hay chỉ vì tôi không đang mường tượng những sự gặp gỡ tình dục cụ thể, không có nghĩa là tôi không đang trở nên có liên hệ về giới tính với cô ấy. Tình dục thì thường không phải là sự khởi đầu nhưng là điểm cao nhất của sự hấp dẫn giới tính. Hầu hết các mục sư kết thúc trên giường với một người phụ nữ thực hiện nó không chỉ để làm hài lòng một sự thôi thúc giới tính, nhưng bởi vì họ tin rằng họ đã bắt đầu thật sự yêu cô ta.

            Tôi từng tình cờ hỏi một người phụ nữ về sự quan tâm rõ ràng của cô nơi một người đàn ông đã lập gia đình là người cô làm việc cùng. "Chúng tôi chỉ là bạn bè," cô trả lời với một sự phòng thủ mà tỏ ra rằng họ không phải vậy. "Đó chỉ hoàn toàn thuộc về lý trí, chẳng có chút gì liên quan đến tính dục." Tuy nhiên, trong khoảng độ nhiều tháng, hai người bạn này thấy chính họ lén đi để ở với nhau, và cuối cùng "tình bạn" đã phát triển thành một sự vụ hủy hoại cả hai cuộc hôn nhân của họ. Sự ham muốn không phải chỉ là một đam mê chưa được bắc cầu. Thậm chí khi nó "được bắc cầu" nó có thể dẫn chúng ta xuống một lối đi mà lương tâm chúng ta có lẽ không thể bỏ qua nếu chúng ta kinh nghiệm nó theo một cách rõ ràng hơn và bất chính. Như vậy, những kẻ thù của chúng ta không chỉ là những tư tưởng dâm đãng về dục tính nhưng cũng là những cảm xúc mê đắm "vô thưởng vô phạt".

Sớm lui lại

            Khi gặp một người phụ nữ vì cuộc hẹn tư vấn lần thứ ba của chúng tôi, tôi đã trở nên biết rằng cô ấy quan tâm đến tôi một cách cá nhân. Điều đáng sợ hơn là tôi đã nhận ra rằng tôi đã cảm nhận điều này một cách tiềm thức trước đó nhưng đã vui thích với sự hấp dẫn của cô ấy quá nhiều để gọi tên vấn đề. Dầu tôi đã chưa có dính dáng về mặt cảm xúc hay chú ý một cách không thích đáng tới cô ấy, tôi cũng đã không làm chệch sự chú ý của cô ấy hướng tới tôi, và bởi đó đã đang mời gọi điều đó. Tôi đã cảm thấy bị cám dỗ để gạt bỏ vấn đề như là không quan trọng, "biết rằng" tôi sẽ không bao giờ dính dáng đến cô ấy. May mắn thay, khi Đức Chúa Trời nhắc nhở tôi, tôi biết tôi không còn là người thích hợp để gặp cô nữa. Tôi đã dàn xếp những sự tư vấn khác cho cô.

Dọn sạch những tư tưởng u ám

            Thường thì chúng ta bào chữa cho những sự tán tỉnh của chúng ta với những sự giải thích duy lý lô-gíc và thậm chí thuộc linh. Một vị mục sư đã không kể với vợ mình về những cuộc gặp gỡ thường xuyên với một người phụ nữ đặc biệt dựa trên lý lẽ rằng ông sẽ không vi phạm các bí mật, thậm chí là với vợ mình. Ngoài ra, ông cảm thấy vợ mình sẽ không ghen tuông (dĩ nhiên, không có lý do chính đáng), thì tại sao phải làm cô ấy lo ngại bối rối? Dưới lớp áo choàng của tính cách chuyên nghiệp và sự nhạy cảm với vợ mình, ông đã tiếp tục gặp gỡ người phụ nữ này cách bí mật. Kết quả là có thể đoán trước được. Một mục sư khác đã đang vật lộn với những tư tưởng đầy dục vọng hướng về một nữ sinh đại học trong hội thánh của ông. Thà giải quyết những sự đấu tranh của ông riêng với Chúa, với một người anh em trưởng thành, hay với vợ mình, ông đã dẫn cô gái ra ngoài ăn trưa để nói chuyện với cô. Trích dẫn mạng lịnh Kinh Thánh phải thú nhận tội lỗi mình và làm những điều đúng đắn với người mà chúng ta cư xử sai, ông đã nói với cô, "Tôi đã và đang có những tư tưởng đầy dục vọng về em, và tôi đã cảm thấy cần thiết phải thú nhận chúng với em." Bị bối rối nhưng được làm cho hãnh diện, cô gái đã bắt đầu ấp ủ những tư tưởng của riêng mình hướng về ông, và cuối cùng họ đã trở nên dính líu với nhau về tình dục. Tất cả điều này đã bắt nguồn từ việc vị mục sư đó đã tự bảo mình phải gặp gỡ cô gái là một quyết định thuộc linh và vâng phục. Việc sử dụng sai Kinh Thánh theo cách này và việc vi phạm sự khôn ngoan và lẽ thông thường thể hiện rằng suy nghĩ của chúng ta có thể trở nên tối tăm và không đáng tin cậy như thế nào.

Giữ bản thân tôi phải chịu trách nhiệm

            Có lẽ chẳng chỗ nào được nói nhiều hơn và được làm ít hơn trong phạm vi trách nhiệm. Từ việc nói chuyện với các nhà lãnh đạo Cơ Đốc, tôi đã đến chỗ hiểu rằng họ càng trở nên nổi bật, thì họ cần đến tính chịu trách nhiệm và họ càng ít đạt được nó. Khi một hội thánh phát triển, thường thì các mục sư đi đến chỗ biết nhiều người nhưng ở một mức độ hời hợt hơn, và những người quanh họ nghĩ, "Tôi phải hỏi ông ấy là ai nếu đây là một sự lựa chọn khôn ngoan mà ông ấy đang làm?" Nhiều mục sư trong các hội thánh nhỏ cũng cảm thấy bị cô lập, và thậm chí những mục sư trong các hội thánh lớn với nhiều thuộc viên nhân sự thì thường là những Ranger Cô Độc (không có một Tonto) khi xảy đến việc đối mặt với những sự đấu tranh về đạo đức của họ. Trong vài năm bây giờ chúng tôi đã cam kết hai giờ đầu tiên của cuộc họp nhân sự nguyên ngày hằng tuần cho việc thảo luận "những đau khổ và những sự vui mừng" của cá nhân (1 Cô-rinh-tô 12:26), nói với nhau tình trạng đời sống thuộc linh của chúng tôi, tìm kiếm và đưa ra lời cầu nguyện cùng sự khuyên bảo. Chúng tôi chắc chắn để không ai bị bỏ ra ngoài. Chúng tôi hỏi "Anh/chị có khỏe không?" và nếu các câu trả lời là mập mờ hay điều gì đó có vẻ không đúng, chúng tôi sẽ thăm dò sâu hơn.

     Trước tiên, điều này cảm giác như liều lĩnh. Nó liên quan đến việc giao phó thanh danh của chúng tôi cho những người khác và bộc lộ bản thân mình cho sự điều tra thành thật của họ. Nhưng điều thật sự kết quả là sự khích lệ tích cực thường xuyên. Các nguy cơ, mà chúng tôi thấy, là nhỏ bé so với những phần thưởng. Không giống như nhiều mục sư, chúng tôi không cảm thấy đơn độc trong chức vụ của mình. Chúng tôi biết những sự bất toàn của nhau, và chúng tôi chẳng có gì để chứng tỏ cho người khác. Những mục sư không có các nhân sự khác có thể tìm một hoặc hai người thế tục hay một mục sư lân cận là người sẽ yêu thương họ như chính mình và thường xuyên hỏi những câu hỏi về tính chịu trách nhiệm. Đó là những câu hỏi gì? Thường thì đó là những câu hỏi mà chúng ta ít muốn trả lời nhất. Và Howard Hendricks đề nghị rằng sau khi tất cả những câu hỏi khó đã được hỏi, câu hỏi cuối cùng nên là, "Trong các câu trả lời của bạn cho bất kỳ câu hỏi nào trước đó, có phải bạn đã nói dối không?" Loại trách nhiệm này có thể sinh ra những kết quả đáng ngạc nhiên. Có lần tôi đã trải qua một thời điểm cám dỗ tình dục mạnh, và cuối cùng tôi đã gọi đến một người bạn, là người mà tôi đã ăn sáng cùng ngày hôm sau. "Xin làm ơn hãy cầu nguyện cho tôi, và sáng mai hãy hỏi tôi điều tôi đã làm." Anh ấy đã đồng ý, và giây phút tôi đặt điện thoại xuống sự cám dỗ đã biến mất. Tại sao vậy? Tôi muốn nói rằng đó đã là bởi vì không phải tôi quá thiêng liêng, nhưng sự thật là không có cách nào tôi sẽ đối mặt với bạn tôi sáng hôm sau và phải kể với anh ấy là tôi đã phạm tội.

Canh giữ tâm trí của tôi

     Một phiến gỗ nặng để phá thành có thể đánh vào một cánh cổng thành một ngàn lần, và chẳng có lúc nào nó dường như có một tác động, nhưng cuối cùng cánh cổng chịu khuất phục. Tương tự như vậy, sự trái đạo đức là kết quả tích lũy của những sự buông thả tâm trí nhỏ nhặt và những sự thỏa hiệp rất nhỏ, những hệ quả trực tiếp của những điều mà, tại lúc đó, là không thể thấy rõ được. Các tư tưởng của chúng ta là sợi tơ mà với nó chúng ta dệt nên tính cách và số phận của mình. Không, chúng ta không thể nào tránh tất cả những kích thích tình dục, nhưng theo lời của Martin Luther, "Bạn không thể giữ lũ chim không bay qua đầu mình, nhưng bạn có thể giữ chúng không làm một cái tổ trên tóc bạn.

     Tôi thích sắp đặt nó một cách khác: "Nếu bạn đang ăn kiêng, đừng đi vào một tiệm bánh rán". Đối với tôi điều này có nghĩa là những điều thực tiễn như tránh xa khỏi các giá để tạp chí, các cửa hàng băng đĩa, những tờ quảng cáo, những chương trình, các hình ảnh, những con người, và những nơi cám dỗ tôi luông tuồng. Một người đàn ông đi lại nhiều đã kể cho tôi về một thói quen mà đã giúp canh giữ tâm trí ông khỏi sự trái luân lý. "Bất cứ khi nào tôi ghi tên lấy phòng ở khách sạn," ông đã nói, "nơi tôi thường ở trong ba hay bốn ngày, tôi yêu cầu họ ở bàn làm việc trước mặt hãy làm ơn dọn tivi khỏi phòng của tôi. Lúc nào cũng vậy, họ nhìn tôi như thể tôi bị điên, và rồi họ nói, 'Nhưng thưa ông, nếu ông không muốn xem nó, thì ông chỉ không phải bật nó lên thôi.' Tuy vậy, vì tôi là một người khách đang trọ, tôi lịch sự cố nài, và tôi chưa bao giờ bị từ chối lần nào. "Vấn đề là, tôi biết rằng trong những khoảnh khắc trễ về đêm yếu đuối và ở một mình của tôi, tôi sẽ bị cám dỗ xem những bộ phim đồi bại mà chỉ cách một cái nhấn nút. Trong quá khứ tôi đã chịu thua sự cám dỗ đó cách lặp đi lặp lại, nhưng giờ thì không thêm lần nào nữa. Yêu cầu tivi được dời đi trong những giây phút mạnh mẽ hơn của tôi đã là cách tôi nói, 'Con nghiêm túc về chuyện này, Chúa ôi,' và nó là chìa khóa để chiến thắng trong trận chiến của tôi chống lại sự trái luân lý."

Hãy đều đặn nhẩm lại những hậu quả của tội lỗi

    Tôi đã gặp một người đàn ông, người đã từng là một nhà lãnh đạo trong một tổ chức Cơ Đốc cho tới khi ông đã rơi vào sự trái đạo đức. Tôi đã hỏi ông, "Điều gì lẽ ra có thể được làm để tránh việc này?" Ông đã ngập ngừng chỉ một giây lát, rồi nói với nỗi đau ám ảnh và sự chính xác, "Giá mà tôi đã thật sự biết, thật sự nghĩ thấu đáo, điều gì sẽ trả giá cho tôi, gia đình tôi, và Chúa tôi, tôi thành thật tin rằng tôi có thể sẽ không bao giờ làm điều đó." Theo gót sự sa ngã vào sự trái đạo đức của một vài nhà lãnh đạo Cơ Đốc, một vị đồng mục sư và tôi đã phát triển một danh sách những hậu quả cụ thể mà sẽ xảy ra bởi sự trái đạo đức của chúng ta. Danh sách này (xin xem bài, "Cái giá thật và không được nói ra") là có sức tàn phá, và đối với chúng ta nó đã nói cách mạnh mẽ hơn bất cứ bài giảng nào về chủ đề đó. Một cách định kỳ, đặc biệt là khi đi du lịch hay trong một thời điểm yếu đuối, chúng tôi đã đọc thấu suốt danh sách đó. Theo một cách hữu hình và cá nhân, nó mang về nhà luật lựa chọn và hậu quả không bị xâm phạm của Đức Chúa Trời, cắt xuyên màn sương mù của sự giải thích duy lý và đổ đầy vào tấm lòng chúng ta sự kính sợ Đức Chúa Trời mạnh khỏe và có tính thúc đẩy.

Thắng trận chiến

     Trong cuốn sách Người Hobbit của J. R. R. Tolkien, chẳng có ai dường như bất khả chiến bại hơn Smaug, con rồng to lớn. Nhưng rồi người anh hùng không chắc có thực đó, Bilbo Baggins, đã tìm ra một điểm yếu nhỏ ở dưới bụng của Smaug. Thông tin đó, trong tay của một nhà thiện xạ khéo léo, đã là tất cả để đóng dấu sự tận số của con rồng quá tàn bạo. Không hay biết về điểm yếu của nó và đánh giá thấp các đối thủ của nó, Smaug đã thất bại để bảo vệ chính mình. Một mũi tên đã xuyên qua tim nó, và con rồng đã ngã gục.  Một câu chuyện hồi hộp với một kết thúc có hậu. Nhưng khi đó là một nhà lãnh đạo Cơ Đốc đã ngã gục, kết thúc không có hậu như vậy. Đó là bi kịch. Kẻ Dữ biết quá rõ những điểm yếu của hầu hết các chiến binh Cơ Đốc hùng mạnh, chưa kể đến phần còn lại của chúng ta. Nó không phải là kẻ lãng phí các mũi tên của mình, thình lình phóng chúng một cách vô hại bật khỏi những tấm kim loại chắc chắn nhất của áo giáp thuộc linh của chúng ta. Mục đích của nó là chí mạng, và chính tại những điểm dễ bị nguy hiểm nhất của chúng ta mà nó hầu như chắc chắn sẽ tấn công vào. Chúng ta ở trong trận chiến -- một trận chiến ác liệt và chiến lược hơn nhiều trận chiến nào mà bất cứ Alexander, Hannibal, hay Napoleon đã từng chiến đấu. Chúng ta phải nhận ra rằng không ai chuẩn bị cho một trận chiến mà người đó không hay biết, và không ai thắng một trận đánh mà anh ta không chuẩn bị cho nó. Khi chúng ta nghe về những nhà lãnh đạo chịu thua sự trái luân lý, chúng ta không được đơn thuần nói rằng, "Đó, nhưng nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, không thì tôi có lẽ đã tiêu rồi," nhưng thà là, "Đó, nhưng nhờ ân điển của Đức Chúa Trời -- và nhưng nhờ sự tỉnh táo và sự cần cù của tôi trong trận chiến thuộc linh đó -- mà tôi còn chưa thất bại."

(Được cho phép sử dụng. Việc in lại dưới bất kỳ hình thức nào mà không được biên tập là được tác giả cho phép.

Tập san SỰ LÃNH ĐẠO, Mùa hè 1996)

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 1 guest online.

Hosting by