You are hereTÌNH SỬ BÁT-SÊ-BA 3

TÌNH SỬ BÁT-SÊ-BA 3


By admin - Posted on 21 June 2010

Chương Hai
 ĐA-VÍT

 

 Những tia nắng vàng dang cố vượt qua phía trước khoảng trống của ngọn đồi mà nó đã nung đốt cả ngày, trong khi mặt trời có vẻ mệt mỏi muốn nằm xuống cách uể oải. Tiếng vó của con lừa từng tiếng một rời rạc trên đường chạm vào đá tạo ra một thứ âm thanh nghe vang vang khô khốc, buồn buồn, làm cho không khí buổi hoàng hôn càng hoang vắng, trống trải thêm.

Con lừa mang những chiếc túi lỉnh kỉnh đựng tới một giạ hột rang và mười ổ bánh, kèm thêm mười miếng phó mát ngon lành để dành cho những người sang trọng, thỉnh thoảng con lừa lúc lắc cái đầu như muốn nói với ông chủ nhỏ của nó là nó mệt quá rồi, không muốn đi tiếp nữa, đôi chân của nó bước chậm lại. Ông chủ nhỏ của nó là Đa-vít dừng lại nhìn nó có vẻ cảm thông, đưa tay vỗ vỗ đầu nó: "Tao biết mầy mệt rồi. Tao cũng vậy. Bây giờ chúng ta phải nghỉ ở đây đêm nay" Con lừa vễnh tai lên và chiếc đầu lại chuyển động, nhưng lần nầy lại gục gặc lên xuống ra chiều đắc ý trước khi dừng lại, và cũng để cảm ơn ông chủ nhỏ của nó.

Đa-vít nhìn chung quanh để xem chỗ nào có thể ngã lưng tối nay, chợt nhìn thấy một dòng suối nhỏ róc rách chảy gần, nhờ nước mát nên đám cỏ bên đường xanh rờn êm dịu, Đa-vít tự nói: Ta có một chiếc thảm đẹp và êm tối nay rồi. Vừa mỉm cười, vừa đưa tay hạ những bao thức ăn xuống khỏi lưng lừa, Đa-vít nói với con lừa: Mình còn phải đi gần một ngày đường nữa. Ngày mai đến chỗ đóng quân của các anh tao, chúng ta mới được nghỉ. Mầy biết đó, ba người anh của tao đã theo vua Sau-lơ đánh quân Phi-li-tin hơn tháng nay - Đa-vít ngừng lại, rút bình nước bằng da ngước mặt lên uống một ngụm - Mầy biết tao mới nghĩ gì không? Khi tao ngữa lên uống nước, nhìn chiếc bình cong cong, tao tưởng tượng đang thổi kèn cho đoàn quân của Y-sơ-ra-ên hát khúc khải hoàn đấy.

Một niềm vui nào đó theo tưởng tượng trồi lên từ trong lòng khiến Đa-vít cười to lên cách khoái trá, làm con lừa giật mình ngơ ngác dáo dác xoay tròn nhìn quanh. Cột con lừa gần đám cỏ xanh, Đa-vít trải tấm da chiên làm đệm, bày một vài chiếc bánh cùng một vài miếng thịt khô mà mẹ chàng đã gói sẵn chung cho phần ăn tối. Thời tiết dịu hơn và tối dần, sau khi trầm mình dưới suối gột rửa bụi đường một ngày, Đa-vít ngã lưng xuống, gác tay sau đầu nhìn vào bầu trời trong xanh, sao hôm và mặt trăng đã hiện ra trên bầu trời, những cơn gió nhẹ đem hơi mát thoảng qua. Con lừa dụi dụi đầu vào cổ Đa-vít như muốn đùa vui với ông chủ nhỏ của nó sau một ngày đường mệt nhọc. Một tay gác dưới đầu, một tay vuốt ve mõm con lừa và nói với nó: Lâu lắm chúng ta mới có dịp đi xa như thế nầy. Mầy có nhớ cha của tao sai mình đi việc gì không? Chúng ta phải đem một giạ hột rang với mười ổ bánh cho các anh của tao nè; còn mười cái bánh sữa thì tặng các quan chỉ huy để xin họ tử tế với các anh của tao nữa. Thôi bây giờ mầy để yên cho tao chuẩn bị ngủ nào.

Bầu trời thật trong xanh cao vút, những vì sao lấp lánh nhiều hơn, trăng đã leo qua khỏi đỉnh đồi khá xa và tỏa sáng nhè nhẹ. Một không gian yên tĩnh và bao la từng bước theo ánh trăng len vào trong Đa-vít, nó đi vào bộ óc, rồi theo nhịp máu chảy chui xuống con tim. Đa-vít chợt cảm thấy tam hồn thi nhạc sĩ của mình máy động. Một cảm giác huyền diệu gì đó đẩy Đa-vít bật dậy, khiến Đa-vít vội ôm lấy chiếc thụ cầm luôn đeo bên người mình bao năm qua trên đường chăn chiên. Cảm xúc dâng trào, giọng hát nhè nhẹ vang lên trong đêm vắng, dâng cao, dâng cao, rồi lan vào trong cái tĩnh lặng của vũ trụ, Đa-vít thả cho tiếng hát của mình bay lên với Chúa

 

 

Chúa yêu ơi, Chúa là Chúa của con
Uy danh Chúa vang lừng khắp ?ất,
Vinh quang Ngài chiếu rạng trời cao.
Đến trẻ con miệng còn thơm sữa
Cũng tung hô ca ngợi Thánh Danh
Khiến quân thù thẹn thùng câm nín.

(Thi thiên 8:1-3 - BDY)

 

 

Đa-vít chợt thấy cái bé nhỏ của chàng giữa cái bao la của bầu trời, điều mà từ trước đến nay bao nhiêu lần chàng chưa hề nhận ra. Có lẽ lúc ấy, ngoài cánh đồng Bết-lê-hem quê nhà, quanh Đa-vít còn có những người bạn chăn chiên, những bầy chiên,. Đêm nay giữa cái trống lặng, Đa-vít tự nhiên cảm nhận sự nhỏ bé của chính mình, một con người, chẳng là gì là chi so với cái bao la của vũ trụ, của các vì sao, của mặt trăng mơ mộng. Chưa bao giờ Đa-vít cảm nhận được sự yêu thương của Đức Chúa Trời như đêm nay, một nguồn cảm hứng dâng trào: Vậy mà Chúa lại nhớ đến con, thăm viếng con. Chúa đã dường như không quan tâm đến các vì sao lấp lánh, không nhớ đến mặt trăng từng làm rung động bao tâm hồn thi nhân, cũng không quan tâm đến cái vĩ đại của vũ trụ, mà Chúa lại quan tâm Đa-vít - một con người bé nhỏ, chỉ là một thiếu niên, một người con út bé nhỏ trong gia đình.

Bao nhiêu năm qua Đa-vít đã được cha là Gie-sê dạy rất nhiều về tình yêu thương của Đức Chúa Trời đối với dân tộc Y-sơ-ra-ên của chàng, một dân tộc đã chịu quá nhiều đau khổ cũng như qua nhiều lỗi lầm với Chúa. Ông Nội của Đa-vít đã kể lại những cảnh buồn trong thời gian các Quan xét, dân tộc của chàng đã quay lưng lại với Chúa những lúc thịnh vượng, để rồi bị Chúa phạt bỏ mặc cho các dân chung quanh hà hiếp. Vậy mà:

 

 

Lòng Chúa quá bao la
Dù cho bao phen con yếu ?uối,
Thành tâm ăn năn thống hối
Thì Ngài lại thứ tha (Trích bái hát Chúa không lầm)

 

 

Những ngày Đa-vít sắp chào đời, Ông Nội đã nói về đấng Tiên tri Sa-mu-ên được ơn Chúa làm Quan xét, đem lại cuộc sống thanh bình, hi vọng. Đó là lý do cha của chàng đã đặt tên cho chàng là Đa-vít, nghĩa là được Chúa yêu thương.

Đa-vít đã lớn lên trong câu chuyện kể của Ông Nội, Bà Nội, của cha của mẹ, về ý nghĩa tên Đa-vít của chàng, khiến mỗi lần được gọi tên, Đa-vít lại cảm thấy chàng chính là người được yêu thương. Tuy nhiên đêm nay, một mình trong đồng vắng tĩnh lặng, những rào chắn bị bung vỡ, Đa-vít như thấy trên bầu trời hiện ra một ngón tay của Chúa, nhưng lại thấy cả một vòng tay yêu thương của Chúa đang bồng ẵm chàng, Chúa đã nhớ đến chàng, Chúa đã thăm viếng một đứa con bé nhỏ của Chúa như Đa-vít.

 

 

Đa-vít cất tiếng hát với gương mặt ngước nhìn lên bầu trời trong xanh:

 

 

Khi con nhìn xem các từng trời
Là công việc của ngón tay Chúa,
Mặt trăng và các ngôi sao mà Chúa đã đặt.
Loài người là gì, mà Chúa nhớ đến?
Con loài người là chi, mà Chúa thăm viếng nó?

 

 

Đa-vít nhớ lại những ngày cùng những đứa bạn chăn chiên lập trận đánh nhau cho thỏa sức của tuổi mới lớn và đang lớn, chàng thường nói với các bạn vật nhau: tôi chấp bạn một ngón đó. Chỉ bằng câu nói như vậy, đứa bạn không nhịn được đã lăn vào vật nhau với chàng, vì nó cho rằng chàng khinh dể nó, chắc chắn thắng nó dễ dàng chỉ bằng một ngón tay. Đa-vít chợt mỉm cười, chàng nghĩ tới những lời được nghe Ông Nội đọc từ Kinh thánh: Bởi đức tin, chúng ta biết rằng thế giới nầy được dựng nên bởi lời của Đức Chúa Trời. Ngài phán thì muôn vật liền có - một công việc quá ư là dễ dàng.

Đa-vít nhớ đến người ta thường so sánh bằng những thành ngữ hạt cát giữa sa mạc, giọt nước trong biển cả, Đa-vít cảm thấy hạt cát và giọt nước còn quá lớn, chàng làm một so sánh giữa vũ trụ với con người, không thể là hạt cát hay giọt nước, chàng buột miệng thốt lên: con người so với vũ trụ là gì? Là chỉ, và câu trả lời: không là gì, là chi cả! Lòng Đa-vít chợt rung lên: vậy mà Chúa nhớ đến là nhớ con người của con! Vậy mà Chúa lại thăm viếng là thăm viếng con! Kỳ diệu! Thật kỳ diệu! Những hình ảnh mà Chúa nhớ đến dân tộc của chàng mà Ông Nội đã thuật kể lại như những thước phim chiếu nhanh qua bộ nhớ của chàng, sau bốn trăm năm nô lệ tại Ai Cập, rồi bốn mươi năm trong đồng vắng, rồi lại bốn trăm năm dân tộc của chàng ít nhất bảy lần ỷ mình là dân tộc được yêu thương cứ phạm tội rồi ăn năn, phạm tội rồi ăn năn, vậy mà Chúa vẫn nhớ đến giải cứu cho. Đa-vít còn nghe Ông nội nói rằng rồi đây Đức Chúa Trời sẽ ngự xuống thế gian nầy để thăm viếng nhân loại và thăm viếng chính dân tộc của chàng.

 

 

Đa-vít dừng tiếng đàn để dư âm đưa tiếng hát ngợi khen Đức Chúa Trời từ lòng chàng vượt qua khoảng cách không gian đến với Chúa. Ôm chiếc thụ cầm vào lòng, Đa-vít nhìn chung quanh, khung cảnh đồng vắng làm chàng nhớ lại những phút giây bên cạnh bầy chiên, những con chiên hiền lành, lúc nào cũng trung thành với người chăn như chàng, không biết đêm nay chúng có nhớ đến chàng không? Đa-vít nghĩ đến chuyện mà Ông Bà nội và cha mẹ kể về thời quan xét, sao những con người thời đó chẳng trung thành, ngoan hiền với Chúa tí nào, họ cứ làm ác, làm ác, cứ bắt chước các dân tộc chung quanh thờ lạy hình tượng, không ngoan hiền như những con chiên. Đa-vít ngước mặt nhìn bầu trời xanh, thế mà Chúa lại nhớ đến, lại thăm viếng những con người như vậy mà không nhớ không thăm những con chiên, Đa-vít hát lên: Hỡi Đức Giê-hô-va là Chúa của chúng con, Danh Chúa được sang cả trên khắp trái đất biết bao; sự oai nghi Chúa hiện ra trên các từng (Thi thiên 8:1-2)

Trời về khuya, sương xuống lành lạnh, Đa-vít kéo chiếc mền da chiên đấp lên mình, chàng tìm hơi ấm và cảm thấy dễ chịu. Đa-vít mỉm cười vì trong trí hiện lên hình ảnh bên ngôi nhà của cha mẹ với những con bò cột thả bên đụn rơm ngoài trời, cũng nằm giữa trời như chàng, chúng chẳng rùng mình vì lạnh. Loài bò khỏe thật, khỏe hơn con người, khỏe hơn Đa-vít dù chàng là thiếu niên trẻ tuổi, chúng kéo cày, kéo xe suốt ngày cực nhọc, tối thì ngủ ngoài trời chẳng cần chăn đệm. Thình lình một ý tưởng chợt lóe lên, Đa-vít bật dậy và quỳ xuống, đôi tay khảy từng âm thanh nốt nhạc và chàng hát với tất cả cảm xúc:

 

 

Cả loài chiên mà con người của con người không hiền bằng
Cả loài bò mà con người không khỏe mạnh bằng,
Đến đỗi so với các thú rừng, con người cũng không oai vệ bằng
Và con người cũng không đẹp bằng những con chim trong bầu trời, Không đẹp bằng loài cá nhỏ bé dưới nước.

 

 

Đa-vít nhớ đến câu nói "nhất điểu, nhì ngư, tam xà, tứ tượng" trong dân gian, chàng ngạc nhiên vì không có hạng đẹp dành cho con người. Đã đành con người hung dữ quá, không hiền bằng con chiên; không khỏe như con bò; không oai vệ như các loài thú rừng, nhưng ngay cả cái đẹp cũng không so được với loài chim loài cá. Dân gian nói đến đôi mắt đẹp của một thiếu nữ thì nói: mắt nàng đẹp như mắt chim bồ câu; rồi những câu như 'mày ngài, mắt phượng'.

So sánh đến đây, Đa-vít nói với Chúa: "Chúa ơi, vậy mà Chúa không nhớ đến các loài đó, Chúa không thăm viếng những loài đó; trong khi loài người chúng con chẳng là gì, là chi, mà Chúa lại yêu thương nhớ đến, thăm viếng chúng con".

 

 

Đa-vít sấp mình xuống.

 

 

Một tiếng gầm gừ của sư tử đâu đây

 

 

Một tiếng kêu của loài chim đêm bay ngang,

 

 

Một cái quẩy đuôi của con cá nhỏ nơi dòng suối.

Đa-vít cảm nhận tình yêu bao la của Đức Chúa Trời đối với con người - một sinh vật không là gì cả. Giấc ngủ len đến, Đa-vít còn kịp hát: "Hỡi Đức Giê-hô-va là Chúa chúng con, Danh Chúa được sang cả trên khắp trái đất biết bao!!!

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 0 guests online.

Hosting by