You are hereTÌNH SỬ BÁT-SÊ-BA 4

TÌNH SỬ BÁT-SÊ-BA 4


By admin - Posted on 24 June 2010

Chương BA

CHÂU CHẤU ĐÁ XE
Ngược đời châu chấu đá xe,
Tưởng đâu chấu ngã, ai dè xe tan.
I Samuên 17:20-51

Sô-cô là một nơi có rất nhiều gai, vùng đất khô cằn của đồng bằng xứ Giu-đa. Thành Sô-cô được xây dựng trên núi của trũng Ê-la, Đây là một vị trí chiến lược tách rời khỏi dãy núi chung quanh. Người Phi-li-tin đã chiếm thành nầy và chuẩn bị muốn tiến quân về phía Đông Bắc để chiếm luôn phần đất của người Y-sơ-ra-ên. Đó là lý do vua Sau-lơ và đạo quân của người Y-sơ-ra-ên đối đầu với họ tại trũng Ê-la với quyết tâm chận bước tiến quân của người Phi-li-tin.

Tuy nhiên, lần tiến quân nầy, phía quân Phi-li-tin có một Đại tướng là một lực sĩ tên Gô-li-át, hắn cao lớn, vóc dáng của vua Sau-lơ vốn đã cao hơn người bình thường một cái đầu, nhưng so với Gô-li-át không đáng kể gì, thêm vào đó Tướng Gô-li-át có sức mạnh ghê gớm, chỉ cần âm thanh giọng nói của hắn thôi cũng đã khiến quân Y-sơ-ra-ên kinh tâm tán đởm trong bốn mươi ngày qua phải từng ngày tự động lui lại. Không một người Y-sơ-ra-ên nào dám thử sức với Tướng Gô-li-át, vì vậy, vua Sau-lơ đành dùng kế dục hoãn cầu mưu bằng cách đề nghị với quân Phi-li-tin hưu chiến bốn mươi ngày. Với sự tin chắc rằng mình sẽ thắng, không ai giao đấu được với Tướng Gô-li-át, nên quân Phi-li-tin chấp thuận đề nghị hưu chiến bốn mươi ngày. Trong lúc hưu chiến, ngày nào quân Phi-li-tin cũngg đứng trước bản doanh quân Y-sơ-ra-ên reo hò, trêu chọc, chửi mắng, sỉ nhục vua Sau-lơ và quân của ông. Dù bị sỉ nhục, nhưng vua Sau-lơ và quân Y-sơ-ra-ên không dám ra trận mà chỉ lui quân từng ngày với tinh thần hoảng loạn, khiếp vía.

Bốn mươi ngày qua, vua Sau-lơ đã ra lịnh khẩn cấp toàn quốc chiêu mộ người ra đối địch với Tướng Gô-li-át, kèm theo nhiều phần thưởng nếu vị anh hùng nào đó thắng Tướng Gô-li-át, phần thưởng là sẽ được vua ban nhiều của cải, còn được làm phò mã, được miễn thuế. Tiếng kêu gọi như vang trong đồng vắng, hoàn toàn yên lặng, không có một sự đáp ứng nào. Từ vua Sau-lơ đến các tướng lẫn quân sĩ đều trông đợi Đức Chúa Trời sai cứu tinh tới, hôm nay ngày thứ bốn mươi rồi mà Chúa không trả lời.

Đột nhiên có tiếng kêu la nơi những lính canh: Có người đến! Có người đến! Bao nhiêu cặp mắt đang lờ đờ tuyệt vọng bỗng sáng lên và tập trung quay về phía sau. Từ xa xa một bóng người cỡi một con lừa đang lửng thửng tiến đến trại quân. Ai đó la lên: Cứu tinh đến rồi! Chúa sai cứu tinh đến rồi! Một người rồi hàng ngàn người cùng la lên, sự vui mừng tràn vào trại quân, một số người chạy ùa về phía bóng người xa xa. Chợt Ê-li-áp thốt lên: Cứu tinh gì, thằng em trai út của tôi đó. Chắc nó ở nhà không yên nên tìm cách trốn cha tôi ra đây. Nó tưởng ở đây vui lắm. Nói xong, Ê-li-áp chán nản quay vào trại quân. Bầu không khí chùng xuống, nỗi thất vọng lập tức đè trên mọi người. Chỉ là một chàng thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi. Vậy mà tưởng Chúa sai cứu tinh đến.

Con lừa cứ tiếp tục lửng thửng tiến tới, trên lưng nó, Đa-vít vui quá vì đã đến được trại quân của người Y-sơ-ra-ên nơi các anh đang tham gia đánh giặc. Đa-vít nhảy xuống khỏi lưng lừa, tay nắm sợi dây cương vừa kéo con lừa vừa nói lớn: "Em đây. Em là Đa-vít đây. Các anh đâu rồi? Cha sai em đem thức ăn bồi dưỡng cho các anh đây". Cả ba người anh của Đa-vít là Ê-li-áp, A-bi-na-đáp và Sam-ma, bước ra với vẻ không vui. Đa-vít đang chạy đến với hai tay giang rộng định ôm các anh vì mừng quá, nhưng Đa-vít dừng lại và nụ cười từ từ biến mất trước thái độ của ba người anh. Ê-li-áp lên tiếng với giọng giận dữ: "Mầy đến đây làm chi? Mầy tưởng đây là khu vui chơi giống như mầy cùng mấy thằng bạn chơi đánh nhau ở nhà. Mầy bỏ mấy con chiên của chúng ta trong đồng vắng cho ai? Tao biết tánh kiêu ngạo và sự độc ác của lòng mầy".

Trong lúc Ê-li-áp nói thì A-bi-na-đáp và Sam-ma tháo những bao thức ăn trên lưng lừa xuống, thấy vui vui vì thức ăn tiếp tế khá nhiều. Đa-vít tiu nghỉu trả lời: "Em đâu có đi chơi? Cha sai em đem thức ăn cho mấy anh và còn gởi quà cho các sĩ quan chỉ huy của các anh nữa đó". Nói xong, Đa-vít im lặng lẻn vào những nhóm quân lính đang ngồi dụm lại bàn tán xầm xì. Đa-vít tìm cách ngồi vào một nhóm, mở bọc áo đem ra vài cái bánh nho mời mấy người lính trong nhóm. Mấy người lính vui vẻ cầm lấy ăn, có người hỏi Đa-vít từ đâu tới, tỏ vẻ thân thiện.

Cả nhóm ngồi ăn, một người hỏi Đa-vít: "Chú em bao nhiêu tuổi rồi?". Đa-vít đáp: "Dạ, em mười bảy tuổi". Có tiếng cười lớn và nói: "Được à. Mười bảy bẻ gãy sừng bò. Chú em lại đẹp trai lắm, cái mặt hồng hồng, con mắt xinh lịch. Hay là làm phò mã của nhà vua đi". Đa-vít cũng cười theo đáp cho qua chuyện: "Em đâu dám". Thế là cả nhóm lính đổi đề tài tập trung vào Đa-vít, anh lính ngồi cạnh Đa-vít trêu chọc tiếp: "Ngày mai chú em ra trận giết tên Gô-li-át của người Phi-li-tin thì sẽ được vua ban nhiều vàng bạc, miễn thuế cho gia đình, còn được vua gả công chúa cho nữa". Mỗi người trong nhóm lính nói một câu, nói xong lại cười lên thích thú. Có người lại gọi Đa-vít là phò mã: "Thưa phò mã, khi phò mã cưới được công chúa rồi, nhớ đến tôi nhé". Một trận cười nữa lại nổ ra.

Tiếng cười đang nở rộ thì bỗng nhiên tắt, vì ai cũng thấy cái bóng cao lớn của vua Sau-lơ đang đứng bên nảy giờ nghe hết mọi chuyện. Tất cả lật đật sấp mình xuống im phăng phắc, đầy sợ hãi vì biết họ đã phạm thượng đem danh dự của công chúa ra đùa giỡn. Trong khi Đa-vít ngơ ngác ngước nhìn vua Sau-lơ, từ trước đến nay Đa-vít chưa hề thấy mặt vua. Trước mặt Đa-vít là một vị vua cao lớn, oai vệ, nghiêm nghị nhìn xuống Đa-vít. Một sự kính trọng người được Đức Chúa Trời xức dầu dâng lên trong lòng khiến Đa-vít mau lẹ sấp mình xuống. Trong thời khắc căng thẳng đó, không ai tin vào đôi tai của mình, họ nghe vua Sau-lơ ra lịnh: "Chàng trai trẻ nầy vào gặp ta", và vua quay người đi về hướng trại của vua.

Sau một lúc im lặng chờ vua đi nơi khác, cả nhóm lính òa ra ôm lấy Đa-vít, có vài người khóc và xin lỗi Đa-vít đã khiến chàng bị vua khiển trách, vì họ tin rằng những câu nói đùa của họ đã làm cho vua nổi giận. Họ không biết hình phạt gì đang chờ Đa-vít, vì vua đã nổi giận mấy ngày nay do không tìm được người giao đấu với Gô-li-át, để hắn sỉ nhục Chúa và quân đội và cả vua nữa. Cuối cùng mọi người chỉ còn biết chúc Đa-vít may mắn khi chàng phải rời họ để vào gặp vua Sau-lơ.

Trước mặt Đa-vít là vua Sau-lơ đang ngồi trên chiếc ngai giữa trướng, hai bên là các tướng lãnh cao cấp với gươm giáo oai nghiêm, nhưng sao Đa-vít cảm thấy lòng bình thản hơn là run rẩy, vui vui vì được gặp vua, một vinh hạnh mà hiếm người có được. Với lòng tôn trọng vua, Đa-vít cúi mình chào và xưng tên, lúc ấy vua Sau-lơ đưa vương trượng ra và ra dấu cho Đa-vít chạm tay vào, một chỉ dấu cho biết vua Sau-lơ đặc biệt dành sự quý trọng cho Đa-vít. Bàn tay của Đa-vít lần đầu tiên chạm vào cái mát lạnh của vương trượng bằng vàng ấy, một cảm giác lạ chuyền vào người của chàng.

-          Ngươi tên gì? - vua Sau-lơ lên tiếng hỏi Đa-vít.

-          Tâu Hoàng thượng, thần tên Đa-vít.

-          Ngươi bao nhiêu tuổi?

-          Tâu Hoàng thượng, thần được mười bảy tuổi.

-          Ngươi từng ra trận đánh giặc chưa?

-          Tâu Hoàng thượng, khi ở nhà chăn chiên cho cha thần, thần với mấy đứa bạn có chơi trò đánh giặc vui lắm.

-          Thế lúc đó ngươi làm gì trong bọn?

-          Tâu hoàng thượng, mấy đứa bạn của thần cho thần chỉ huy và lần nào bọn thần cũng thắng.

Vua Sau-lơ dừng lại gục gặc đầu, miệng lẩm bẩm rồi hỏi tiếp:

-          Ngày mai ta cho ngươi ra trận đánh với người Phi-li-tin. Ngươi dám không?

Lập tức các tướng đồng loạt ồ lên ngạc nhiên, và Tướng Áp-ne bước ra chấp tay tâu:

-          Tâu Bệ hạ, đây là cuộc chiến sinh tử, làm sao một đứa trẻ thế nầy ra trận đấu với tên lực sĩ kia được?

Vua Sau-lơ khoát tay bảo Áp-ne lui xuống, chờ Đa-vít trả lời. Đa-vít bình thản tâu với vua:

-          Tâu Hoàng thượng, tạ ơn Hoàng thượng. Thần rất vui được Hoàng thượng cho phép thần ra đấu địch với tên Phi-li-tin hỗn hào kia. Thần xin Hoàng thượng và các vị quan lớn đừng ai ngã lòng! Kẻ tôi tớ vua sẽ đấu địch cùng hắn.

Tiếng bàn tán ồn ào lại nổi lên giữa các tướng, tên thiếu niên nầy chẳng biết trời cao đất rộng gì cả; đúng là ếch ngồi đáy giếng; người thì nói: chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ. Vua Sau-lơ bình thản nói khích Đa-vít:

-          Ngươi nghĩ ngươi có thể đi đối địch với tướng Phi-li-tin kia không, vì ngươi chỉ là một đứa trẻ, còn hắn là một chiến sĩ nổi tiếng từ lúc còn thơ ấu.

-          Tâu Hoàng thượng - Đa-vít hăng hái tâu - Khi thần chăn chiên của cha thần, hễ có con sư tử hay là con gấu đến tha một con chiên của bầy, thì thần đuổi theo - Đa-vít tự nhiên đứng dậy, quên rằng chàng đang đứng trước vua và các tướng lãnh cao cấp của quân đội - Đa-vít vung tay ra dấu, thần đánh nó, rứt con chiên khỏi miệng nó; hễ nó quay lại chống cự, thần nắm râu nó - hai tay Đa-vít nắm lại - thần đánh và giết nó đi.

Một vị tướng bước ra toan đẩy Đa-vít quỳ xuống, nhưng vua Sau-lơ ra hiệu để yên và lắng nghe, Đa-vít chợt hiểu và lật đật quỳ xuống.

-          Tâu Hoàng thượng, xin tha lỗi thần vô phép.

-          Không sao. Ngươi cứ nói tiếp - vua Sau-lơ ra lịnh.

-          Tâu Hoàng thượng, thần đã đánh chết con sư tử và con gấu, vậy thì người Phi-li-tin không chịu phép cắt bì kia cũng sẽ đồng số phận với chúng nó; vì hắn đã sỉ nhục các đạo binh của Đức Chúa Trời hằng sống.

Đa-vít vừa dứt lời, vua Sau-lơ đứng dậy tuyên bố:

-          Ta ra lịnh, sáng mai, Đa-vít ra xuất trận. Các tướng theo luợc trận. Nguyện Đức Giê-hô-va ở cùng chàng chiến sĩ trẻ nầy và ở cùng chúng ta. Mau lấy áo giáp, mão và gươm giáo của ta trang bị cho chàng thiếu niên trẻ nầy.

Lập tức những người phụ trách đem áo mão và khí giới của vua Sau-lơ ra mặc cho Đa-vít. Với bộ quân phục của vua Sau-lơ, một vị vua cao lớn, Đa-vít mặc vào thử bước qua lại, trông bộ dạng vướng vít, cứng đơ, Đa-vít không thể cử động được, chàng cỡi ra và dâng trả lại vua vì không quen.

-          Thế thì ngươi muốn dùng khí giới gì để đi địch với người Phi-li-tin? - vua Sau-lơ hỏi.

-          Tâu Hoàng thượng, cho phép thần sử dụng vũ khí của người chăn chiên là cây roi và cái trành ném đá nầy. Đa-vít dùng hai tay trình ra cây roi và cái trành ném đá.

Một trận cười của các tướng nổi lên, vua Sau-lơ cũng không nhịn cười được.

-          Ngươi tưởng ra trận là đi chăn chiên sao?

Đa-vít nắm tay lại đưa lên cả quyết:

-          Tâu Hoàng thượng, Đức Giê-hô-va đã giải cứu thần khỏi vấu sư tử và khỏi cẳng gấu, ắt sẽ giải cứu thần khỏi tay người Phi-li-tin kia. Xin hoàng thượng cho thần ra trận ngày mai với khí giới của thần có.

-          Chấp thuận. Bãi chầu.

Cả trại quân hầu như không ai ngủ, tất cả từ các vị chỉ huy cao cấp như Đại tướng Áp-ne đến những lính thường đều bàn tán không ngớt chuyện sáng ngày mai chàng thiếu niên Đa-vít sẽ giao đấu với tướng lực sĩ Gô-li-át của người Phi-li-tin. Tại sao vua lại cho phép một thiếu niên vô danh ra giao đấu với Tướng Gô-li-át? Thắng bại thấy rõ ràng, mà sao vua lại không biết? Trong trại quân lại rộ lên tin đồn rằng sáng mai Đa-vít ra trận chỉ là để đánh lạc hướng của quân Phi-li-tin, vua Sau-lơ muốn dùng kế ‘"mận chết thay đào", để Đa-vít ra trận chết thay cho mình có cơ hội rút quân. Tin đồn chung là chắc chắn vua sẽ ra lịnh rút quân khi Đa-vít giao đấu, do vậy có một số đông lính thu xếp hành trang, vật dụng, ăn sớm chuẩn bị rút.

Phần Đa-vít sau khi trình diện vua, lòng chàng thấy hãnh diện vì lần đầu trong đời được gặp mặt vua, lại được vua tin cậy cho chàng ra trận để đánh người Phi-li-tin vô tín dám sỉ nhục Chúa và đạo quân của tuyển dân Ngài. Những suy nghĩ đó khiến Đa-vít trăn trở cả đêm, Đa-vít bước về phía khe suối nhỏ ngoài trại quân, chàng không thể về chỗ các anh vì ba người anh của chàng vừa lo sợ cho chàng vừa ganh tị, họ cho rằng chàng đã làm khổ họ, họ làm sao trả lời cho cha họ vì Đa-vít chắc chắn chết dưới tay tướng lực sĩ mà không ai dám nhìn chứ đừng nói là đối địch.

Đa-vít sấp mình trước mặt Chúa, chàng muốn một mình với Chúa để nói với Chúa là Đấng duy nhất hiểu lòng chàng yêu mến dân tộc chàng biết bao, chàng sẵn sàng hi sinh tính mạng để cứu họ. Đa-vít cất tiếng nói với Chúa:

Đức Giê-hô-va ôi, Ngài là ánh sáng và là sự cứu rỗi của con:
Con sẽ sợ ai? Con sẽ không sợ ngay cả tên Phi-li-tin vô tín kia.
Đức Giê-hô-va ôi, Ngài là đồn lũy của mạng sống con: con sẽ hãi hùng ai?
Khi kẻ làm ác, kẻ cừu địch và thù nghịch con, xông vào con,
Đặng ăn nuốt thịt con, thì chúng nó đều vấp ngã.
Dầu một đạo binh đóng đối cùng tôi, lòng con sẽ chẳng sợ;
Dầu giặc giã dấy nghịch cùng con, khi ấy con cũng có lòng tin cậy vững bền.
(Trích Thi thiên 27:1-3)

Tiếng trống trận im hơi lặng tiếng bốn mươi ngày hưu chiến qua, sáng sớm hôm nay nổi lên mạnh mẽ từ trại quân của người Phi-li-tin. Mặt trời đã leo lên khỏi dãy núi phía sau đạo quân Y-sơ-ra-ên, những tia nắng như rực sáng hơn thường lệ. Trong trại quân Y-sơ-ra-ên vẫn im lặng dường như chưa ra khỏi giấc ngủ, mặc dù không ai ngủ được, một số đã sẵn sàng chờ lịnh rút quân. Đa-vít suốt đêm ở ngoài trại quân cạnh khe nước, chàng vẫn đang tương giao với Chúa. Nghe tiếng trống trận của quân thù, Đa-vít biết giờ ra trận đã điểm, chàng đứng lên vươn vai, hít thật mạnh không khí buổi sáng, cảm thấy tươi tỉnh hẳn. Đa-vít vốc nước dưới khe rửa mặt, mắt chàng nhìn thấy những viên đá cuội tròn dưới đáy khe - ta cần những viên đá tròn đó, nó sẽ là vũ khí cho ta. Đa-vít nhặt và lựa năm viên đá tròn theo ý muốn, những viên đá vừa tròn vừa bóng láng sẽ giúp dễ ném trúng mục tiêu, bỏ chúng vào túi da dùng khi đi chăn chiên bên hông.

Tướng Gô-li-át vẫn oai vệ, hùng dũng, đầy kiêu ngạo như ngày nào, hai tay múa may quay cuồng, miệng gầm thét và cười lên cách ngạo nghễ: "Ha ha ha... Tên vua Sau-lơ kia, hãy nộp mạng đi. Lũ quân chuột nhắt, hôm nay hết hạn hưu chiến rồi, các ngươi không còn ân hận. Ta sẽ quét sạch các ngươi không chừa một mạng. Khôn hồn thì đầu hàng sớm ta sẽ nghĩ lại mà tha mạng cho làm nô lệ để sống."

Toàn thể binh lính Y-sơ-ra-ên run rẩy vừa lui vừa nhìn chừng phía địch quân, họ không còn một hi vọng nào, tâm trí hiện ra cảnh bị tàn sát dưới tay người Phi-li-tin thiện chiến. Thình lình vua Sau-lơ xuất hiện trước trại quân, bên cạnh là chàng thiếu niên Đa-vít trẻ tuổi tay cầm chiếc trành ném đá, bên hông đeo cây trượng của người chăn chiên. Các tướng lãnh rụt rè theo sau.

Vừa thấy vua Sau-lơ xuất hiện, tướng Gô-li-át hét lớn: "Tên Sau-lơ kia, nộp mạng cho mau. Đầu hàng đi và quỳ dưới chân ta xin tha, ta sẽ tha cho sống về làm nô lệ cho ta". Vua Sau-lơ lấy can đảm nói lớn: "Tên Gô-li-át kia, theo giao ước hưu chiến bốn mươi ngày, hôm nay, đây là đối thủ của ngươi". Tướng Gô-li-át nghe xong, dáo dác nhìn khắp phía quân Y-sơ-ra-ên, hắn chẳng thấy một lực sĩ nào. "Đâu? Hắn đâu? Tên ngu dại nào ra lãnh cái chết thay ngươi đâu?". Trong khi Gô-li-át quát tháo, Đa-vít từ từ bước ra tiến về phía hắn và nói lớn: "Ta đây. Ta nhơn danh Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên chúng ta mà đến giết ngươi đây". Con mắt của tướng Gô-li-át dừng lại nhìn xuống Đa-vít, hắn chợt cười lên cao ngạo hơn: "Ha ha ha ha ha.. Hóa ra tên vua Sau-lơ hết người rồi, sai một đứa con nít chưa sạch nước mũi ra nộp mạng - Hắn cúi xuống và nói: "Về đi con, ta tha chết cho con. Đừng liều mạng thay tên vua hèn nhát kia".

Đa-vít bật cười lớn và cất tiếng nói với Gô-li-át: "Ngươi chưa từng nghe câu nói dân gian sao?". Câu gì - Gô-li-át quát lên. Đa-vít đáp: "Dân gian có câu nầy nè: ngược đời châu chấu đá xe, tưởng đâu châu ngã, ai dè xe tan. Hôm nay ngươi sẽ ném mùi xe tan, ở đó mà cười. Khôn hồn thì quỳ xuống xin ta, ta sẽ nói với vua của ta tha chết cho ngươi". Tướng Gô-li-át thấy một luồng máu nóng dồn lên mặt trước những lời của người thiếu niên nhỏ bé kia, hắn quát lên: "Được. Rút khí giới ngươi ra, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ.. Đúng là đồ điên. Rút khí giới ra. Ta cho ngươi đánh trước ba chiêu để ngươi tâm phục khẩu phục, chết không hối hận". Đa-vít đáp: "Hãy xem khí giới của ta đây nầy". Vừa nói Đa-vít vừa đưa cái trành ném đá và cây trượng chăn chiên lên. Một tràng cười nữa phát ra từ Gô-li-át, lần nầy hắn cười càng to hơn, cười đến nỗi cúi gập người xuống, cả đạo quân Phi-li-tin theo sau hắn cũng cười sặc sụa, khi thấy chàng thiếu niên bé nhỏ đưa khí giới là trành ném đá và cây trượng chăn chiên lên.

Tướng Gô-li-át vừa cười vừa chế nhạo ?a-vít: "Ngươi tưởng ta là một con chó nên ngươi cầm gậy đến cùng ta? Hãy lại đây ta bằm của ngươi ra cho chim và thú đồng ăn. Lại đây!" Gô-li-át đưa tay gọi Đa-vít giống như một người ngoắc tay gọi trẻ con. Trong lúc đó Đa-vít đặt một viên đá cuội vào trành và tuyên bố lớn tiếng: "Ngươi cầm gươm, giáo và lao đến cùng ta; còn ta, ta nhơn danh Đức Giê-hô-va vạn binh mà đến, tức là Đức Chúa Trời của đạo binh Y-sơ-ra-ên, mà ngươi đã sỉ nhục. Ngày nay Đức Giê-hô-va sẽ phó ngươi vào tay ta, ta sẽ giết ngươi, cắt đầu ngươi, và ngày nay ta ban thây đạo quân Phi-li-tin của ngươi cho chim trời và thú vật của đất. Khắp thế gian sẽ biết rằng Y-sơ-ra-ên có một Đức Chúa Trời; và quân lính nầy sẽ thấy rằng Đức Giê-hô-va không giải cứu bằng gươm, hoặc bằng giáo; vì Đức Giê-hô-va là Chúa của chiến trận, và Ngài sẽ phó các ngươi vào tay chúng ta".

Đa-vít xông thẳng tới phía Tướng Gô-li-át tay quay trành ném đá và ném một hòn đá bay về phía trước. Tướng Gô-li-át thấy viên đá từ xa bay tới liền lấy khiên đỡ, nhưng đột nhiên hòn đá bay trút xuống trúng vào cánh chỏ của hắn làm cánh tay bị tê liệt phải buông cái khiên rơi xuống đất đánh choảng một tiếng lớn rồi tiếp tục văng xuống theo triền đồi. Tướng Gô-li-át sững sờ vì mới chiêu thứ nhất hắn đã không cử động được một cánh tay, chưa kịp tỉnh trí, một viên đá thứ hai bay tới trúng vào cánh tay phải của hắn đang cầm giáo, đẩy bật tay hắn ra phía sau khiến hắn đành buông cây giáo, vô tình cây giáo quật vào đầu tên lính cầm binh khí cho hắn đang đi huênh hoang phía sau vỡ đầu chết liền tại chỗ. Ngay lúc đó, khắp cả trũng Ê-la nghe một tiếng thét lớn từ miệng Gô-li-át: A...A....a..., mọi người tại chiến trường nhìn thấy Tướng Gô-li-át hai tay ôm lấy trán, người hắn xoay xoay rồi đổ gục xuống, nẩy lên vài cái và nằm im, thì ra viên đá thứ ba đã trúng ngay giữa rán của hắn mạnh đến nỗi lọt luôn vào trong đầu hắn. Đạo quân hai bên há miệng im phăng phắc trong giây lát, bàng hoàng không thể nói lên lời. Cái gì xảy ra? Cái gì khiến Tướng Gô-li-át lực sĩ vô địch cao lớn chưa đánh chiêu nào đã ngã gục?

Đột nhiên, Đa-vít hét lên: "Giê-hô-va của chúng ta là Đức Chúa Trời! Toàn quân Y-sơ-ra-ên tiến lên! Tiến lên!" Đa-vít chạy nhanh về phía xác Gô-li-át, vua Sau-lơ và tất cả quân Y-sơ-ra-ên bừng tỉnh đồng loạt la: Tiến lên! Tiến lên! Tiến lên! Tất cả tràn về phía quân Phi-li-tin. Trong lúc Đa-vít giơ hai tay kéo thanh gươm to lớn của Gô-li-át ra khỏi vỏ, vận tất cả sức lực đặt ngay cổ Gô-li-át cắt một nhát thật ngọt, một dòng máu phún ra, chiếc đầu của tướng Gô-li-át lìa khỏi cổ. Đa-vít một tay giơ đầu Gô-li-át lên, một tay kéo thanh gươm chạy lên theo đoàn quân chiến thắng.

Quân Y-sơ-ra-ên hò hét đuổi theo quân Phi-li-tin đang chạy trối chết về hướng Tây đến tận cửa thành Éc-rôn và thủ đô Gát của người Phi-li-tin; quân Phi-li-tin ngã chết đầy đường Sa-ra-gim cho đến Éc-rôn và Gát.

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 2 guests online.

Hosting by