You are hereTÌNH SỬ BÁT-SÊ-BA 5

TÌNH SỬ BÁT-SÊ-BA 5


By admin - Posted on 26 June 2010

Chương BỐN

PHÒ MÃ

Tin thắng trận lan truyền mau lẹ trong các thành của người Y-sơ-ra-ên gây nên một cơn sốt cao. Hàng ngàn, hàng vạn người đổ xô ra đường reo hò, nhảy múa, họ dùng tất cả phương tiện có thể gây âm thanh như kèn, đàn, sáo, uyễn, hoặc tạo nên tiếng động càng lớn càng thích bằng bất cứ vật dụng gì trong nhà ngoài đường có, kể cả bàn ghế, chiêng trống, nồi đồng, đèn sắt. Bốn mươi ngày căng thẳng im hơi lặng tiếng, sống trong lo âu, sợ hãi, nay được dịp bùng nổ, giản xả, những lời chúc mừng, chào nhau, những cái ôm nồng thiết, những giọt nước mắt, nụ cười.

Một tin mới lại truyền đến: Đoàn quân thắng trận đang từ trận mạc trở về! Thế là thêm một đợt sóng thần vui mừng ập đến. Các trưởng lão mau lẹ họp lại nơi cửa thành bàn định sắp xếp những việc cần làm ngay để đón tiếp đoàn quân ca khúc khải hoàn.

Thủ đô Ghi-bê-a dù chỉ là một thành nhỏ các thành của nước Y-sơ-ra-ên, nhưng là quê hương của vua Sau-lơ, cũng là nơi vua chọn làm thủ đô cho quốc gia mới vừa được thành lập, hôm nay trở nên rộn rịp khác thường. Trước mắt là một Khải Hoàn Môn được dựng lên với bao nhiêu tài hoa khéo léo trang trí cho cổng, con đường đón rước đoàn quân từ chiến trường về được dọn dẹp sạch sẽ. Tất cả những người dân trong các thành có tài năng âm nhạc được kêu gọi họp lại thành lập cấp tốc một ban nhạc tập dợt những bài hùng ca, những khúc quân hành; những người biết biểu diễn những trò vui tự động tụ về chuẩn bị đi theo đoàn người rước quân. Những người thợ may được phân công may những quần áo sặc sỡ sắc màu vui tươi, những lá cờ cheo được giăng lên. Và đặc biệt các cô gái đẹp được tuyển chọn sẽ mang những vòng hoa đón mừng đang được kết. Mọi người từ già đến trẻ em nô nức nhưng cũng thì thào về một vị anh hùng trẻ tuổi đã đem chiến thắng kỳ diệu cho dân Y-sơ-ra-ên.

Tiếng quân nhạc trổi lên báo tin đoàn quân chiến thắng về tới, dân chúng đổ xô ra hai bên đường reo hò, tay cầm nhành chà là phất lên, người khác cầm cái gì họ có được từ chiếc khăn choàng đầu đến chiếc áo, kẻ thì quăng lên đểtỏ lòng quá vui mừng. Sau đoàn quân nhạc là vua Sau-lơ cao lớn oai vệ với gương mặt nghiêm nghị nhìn thẳng phía truớc ngồi trên lưng ngựa chậm chậm tiến vào giữa muôn ngàn tiếng hoan hô. Kế đó là Đại tướng Áp-ne, rồi chàng thiếu niên Đa-vít xuất hiện trên lưng con lừa mà chàng đã đi từ nhà của cha chàng đến chiến trường, bây giờ cũng con lừa đó chở chàng đi giữa niềm vui của dân chúng. Một đoàn thiếu nữ xinh tươi, đẹp nhất trong các thành Y-sơ-ra-ên ùa tới chận con lừa lại, những cánh tay dịu dàng choàng vào cổ Đa-vít những vòng hoa tươi thắm, có nàng đánh bạo hôn lên má hồng hồng của Đa-vít, có nàng trao cho Đa-vít một bình nước nhỏ. Đa-vít cảm thấy sung sướng không ngờ được vinh dự lớn lao dường ấy, chàng cúi xuống hôn lên má nàng thiếu nữ nầy, đưa tay vuốt gương mặt nàng kia, nháy mắt với nàng nọ, đặc biệt là miệng Đa-vít luôn nở nụ cười vui tươi, cánh tay không quên vẫy vẫy hướng về dân chúng chào đón.

Có tiếng nói to: "Sau-lơ giết hàng ngàn." Toàn thể đoàn người cùng reo lên theo: "Sau-lơ-giết hàng ngàn...!" "Đa-vít giết hàng vạn." Toàn thể đoàn người phấn khích la to hơn: "Đa-vít giết hàng vạn...!"

Trong lúc tiếng reo hò: "Sau-lơ giết hàng ngàn, Đa-vít giết hàng vạn" nối nhau vang lên, vua Sau-lơ dừng lại, gương mặt biến sắc, nhìn nhẹ ra phía sau. Tướng Áp-ne hiểu ý của vua, trờ ngựa tới kế bên:

-          Tâu Bệ hạ, bệ hạ cần gì?

-          Ai hô câu khẩu hiệu vừa rồi?

-          Tâu Bệ hạ, thần không được biết, để thần hỏi lại.

-          Không cần. Ra lịnh im! Người ta cho Đa-vít hàng vạn, còn ta hàng ngàn; chỉ còn thiếu cho nó ngôi nước mà thôi.

Đại tướng Áp-ne quay ngựa lại và tiếng hô "Sau-lơ giết hàng ngàn, Đa-vít giết hàng vạn" im bặt. Vua Sau-lơ liếc mắt về phía Đa-vít và tiếp tục cho ngựa bước đi. Một luồng sát khí thoáng hiện trên gương mặt vua, Sau-lơ chợt rùng mình thúc ngựa nhanh hơn.

Buổi chầu sáng hôm sau là để luận công ban thưởng các tứng sĩ đã có công trong chiến thắng quân Phi-li-tin vừa qua, tất cả quần thần đều đồng ý công đầu và lớn nhất là của chàng thiếu niên Đa-vít đang đứng ngoài sân. Vua Sau-lơ ra lịnh cho Đa-vít nhập triều đến trước mặt vua nghe thưởng công đã giết được tướng lực sĩ Gô-li-át. Vua Sau-lơ sau một lúc suy nghĩ, tự nhủ: Tay ta chớ nên làm hại hắn, nhưng ta sẽ đẩy hắn vào tay dân Phi-li-tin để chúng làm công hai chuyện vừa trả thù cho Gô-li-át vừa giúp ta tiêu diệt một địch thủ đáng ghét.

-          Theo như ta đã treo giải thưởng trước đây, - vua Sau-lơ phán, người nào giết được Gô-li-át sẽ được thưởng nhiều vàng bạc, được miễn thuế cho gia đình và ta sẽ gả công chúa Mê-ráp cho người đó. Vậy, ta sẽ gả con gái lớn của ta cho ngươi làm vợ. Ngươi chỉ phải giúp ta trung thành và đánh giặc cho Đức Giê-hô-vạ

?a-vít nảy giờ ?ang quỳ dưới bệ vua nghe vua phán xong, vội vàng tâu:

-          Tâu Hoàng thượng, cho thần xin nói một lời. Thần chỉ là một người chăn chiên quê mùa. Họ hàng cha của thần nơi Y-sơ-ra-ên có ra chi mà thần được Hoàng thượng ban đặc ân làm phò mã của vua? Việc chiến thắng tên Gô-li-át chỉ là việc của Giê-hô-va đức Chúa Trời làm, Chúa không để kẻ nào sỉ nhục Chúa và đạo quân của dân Ngài, thần chỉ là kẻ vô dụng được Chúa dùng thôi. Xin Hoàng thượng cho thần được từ chối đặc ân làm phò mã.

Một tiếng ‘ố nổi lên, tất cả triều thần hiện diện đều ngạc nhiên bàn tán xôn xao khi nghe Đa-vít từ chối ân huệ lớn được làm phò mã của vua. Ai cũng cho rằng Đa-vít đã làm một chuyện dại dột, có thể chọc giận vua.

Ngay lúc ấy tiếng ‘'ố' thứ hai lại nổi lên tiếp khi cả triều thần nghe vua Sau-lơ thay vì nổi giận thì lại nhẹ nhàng phán:

-          Được, ta chấp thuận cho ngươi từ chối chỉ hôn của ta giữa ngươi với công chúa Mê-ráp của ta. Ngươi không được nói rằng vua Sau-lơ không giữ lời hứa ban thưởng cho ngươi. Nếu như vậy, nhơn đây ta tuyên bố gả công chúa Mê-ráp cho tướng Át-ri-ên, người Mê-hô-la. Bãi chầu.

Khi vua Sau-lơ hồi cung, bao nhiêu tiếng bàn tán lần nầy rộ lên lớn hơn, một số người vây quanh Đa-vít chất vấn chàng, hầu hết đều cho rằng Đa-vít quá dại dột. Một số người bu lại chúc mừng cho Át-ri-ên gặp một may mắn bất ngờ. Trong lúc Át-ri-ên vui mừng nhận lấy những lời chúc mừng thì Đa-vít âm thầm rút lui, lòng nhẹ nhàng như trút được một gánh nặng. Đối với chàng, công chúa Mê-ráp không gây cho chàng một ấn tượng, nàng ấy có vẻ một người chị, một công chúa kiêu kỳ hơn là một người vợ đúng nghĩa.

Vua Sau-lơ hồi cung thì con gái út là công chúa Mi-canh vào gặp vua cha. Nàng công chúa nầy rất được vua cha yêu mến, vì như dân gian có câu ‘'giàu út ăn, nghèo út chịu' ngoài thái tử Giô-na-than, vua Sau-lơ chỉ có hai người con gái, công chúa lớn Mê-ráp và công chúa út Mi-canh. Nàng công chúa út, Mi-canh thừa hưởng vóc dáng đẹp của cha, tuy không cao to, trái lại nhỏ người, nước da nâu nâu, thân hình săn chắc rắn rỏi, đặc biệt là được vua Sau-lơ cưng chiều nên hay đòi hỏi theo điều mình thích.

Mi-canh cũng như bao nhiêu người dân Y-sơ-ra-ên đã nôn nóng, háo hức vì những tin đồn quanh vị anh hùng trẻ tuổi tài cao tên Đa-vít. Sáng nay, khi triều đình đang họp, công chúa Mi-canh đã lẻn ra nhìn mặt chàng Đa-vít giữa sân chầu. Khi Đa-vít bước vào, một tiếng sét đã nổ trong trái tim của nàng công chúa nhỏ bé nầy, sắc mặt của Mi-canh nóng đỏ lên khiến các tì nữ đang đứng hầu gần bên kịp nhận ra nàng công chúa của họ đã rơi vào bẫy ái tình của chàng Đa-vít hào hoa anh hùng kia. Lúc vua cha Sau-lơ tuyên bố gả đại công chúa Mê-ráp cho Đa-vít thì Mi-canh chết lặng, các tì nữ hoảng hốt áp tới đỡ gây tiếng động, vua Sau-lơ đưa mắt nhìn vào, Mi-canh chợt thấy vội ra dấu cho vua cha ngàn không đồng ý. Vua Sau-lơ với lòng cưng chiều con lập tức thay đổi ý kiến, vì vậy khi Đa-vít từ chối chỉ hôn, vua Sau-lơ tức thì đồng ý bãi hôn. Quần thần ngạc nhiên không hiểu sao vua Sau-lơ lại mau lẹ rút chỉ hôn của vua, họ không ngờ rằng hậu trường là do công chúa Mi-canh.

Nhưng vua Sau-lơ đã hiểu lầm ý của công chúa cưng của mình, Mi-canh không đồng ý vua gả đại công chúa Mê-ráp cho Đa-vít là vì Mi-canh muốn xin vua cha ban Đa-vít cho nàng. Ban đầu vua Sau-lơ quá bất ngờ trước lời cầu xin của con gái cưng, nhưng với những lời van xin của con khiến vua khó từ chối, vua cũng nghĩ đến một ý đó là cách để vua trừ khử Đa-vít cách hợp lý, không bị dị nghị. Vua Sau-lơ tính toán trong lòng đang lúc công chúa Mi-canh dùng đủ cách thuyết phục cha: "ta sẽ ra điều kiện gả công chúa Mi-canh dùng làm cái bẫy cho người Phi-li-tin thay ta giết nó". Vua Sau-lơ giả bộ nghiêm nghị hỏi công chúa:

-          Con nhất quyết cưới Đa-vít phải không? Không hối hận?

-          Tâu phụ vương, con đã quyết định rồi. Con xin phụ vương chuẩn tấu của con. Con hứa sẽ không làm phụ vương buồn phiền con nữa, ngoan ngoản nghe lời phụ vương sau nầy.

Vua Sau-lơ làm ra vẻ suy nghĩ rồi đáp:

-          Nếu con hứa không quấy rầy ta và sống nghiêm túc, ta chuẩn tấu.

Công chúa Mi-canh không thể chờ đợi lâu hơn, ôm choàng lấy vua cha, miệng rối rít cảm ơn cha. Vua Sau-lơ cười nói: "Con gái nghe có chồng thì vui mừng không còn lo gì đến vua cha".

Vua Sau-lơ cho người báo tin với Đa-vít cách riêng rằng vua cũng như triều thần đều yêu mến Đa-vít, nên vua muốn ban đặc ân lần nầy cho chàng làm phò mã kết hôn với công chúa út Mi-canh. Nghe xong tin tức khác thường, Đa-vít đầy nghi vấn: Tại sao vua lại ban chỉ hôn lần thứ hai? Âm mưu gì đây? Lần trước ta từ hôn thì có thể nhờ công giết Gô-li-át nên vua không bắt tội phạm thượng vì không tuân lịnh vua, nhưng lần nầy ta lấy gì bảo đảm tánh mạng? Nếu tuân lịnh vua thì ta sẽ gặp âm mưu gì? Ta sẽ lấy món gì làm sính lễ? Bao nhiêu câu hỏi dồn dập hiện ra trong đầu của Đa-vít, chàng ở thế tiến thoái lưỡng nan. Không cách nào hơn, Đa-vít phải mượn người chuyển tin đến vua Sau-lơ rằng làm phò mã của vua là một vinh hạnh, nhưng gia đình chàng nghèo, không dám nhận lãnh vinh dự cao quý đó. Bất ngờ cho Đa-vít khi nghe câu trả lời của vua Sau-lơ rằng vua không đòi sính lễ vàng bạc, ngọc ngà gì, chỉ đòi một trăm dương bì của người Phi-li-tin để vua trả thù họ đã làm vua khốn đốn bốn mươi ngày.

Lại một bối rối cho Đa-vít, tại sao vua lại đòi sính lễ như vậy? Có âm mưu gì không? Trong lúc Đa-vít bối rối chưa hiểu ý của vua, thì vua Sau-lơ trong lòng đang hả hê quyết lần nầy tên thiếu niên kiêu ngạo kia chắc chắn không thoát khỏi tay của những người Phi-li-tin thiện chiến đang tìm cách báo thù cho Gô-li-át. Đa-vít ở trong thế chẳng đặng đừng, nên đành nhờ người chuyển tâu cùng vua sự đồng ý của chàng.

Từ hôm chiến thắng trở về, Đa-vít có thêm những người bạn trong quân đội, họ là những chiến sĩ kinh nghiệm trận mạc, họ nhìn thấy chàng thiếu niên Đa-vít nầy bộc lộ một tài chỉ huy đặc biệt và họ dành nhiều cảm tình cho chàng, trong đó có cả thái tử Giô-na-than, người đã ban tặng cho Đa-vít bộ áo giáp của mình kèm theo gươm, với bộ cung tên mà thái tử rất yêu thích. Những người bạn nầy nhìn thấy vẻ bối rối hiện ra trên gương mặt của Đa-vít sau khi sứ giả của vua ra về. Đa-vít đã thuật lại lịnh của vua Sau-lơ và việc đòi sính lễ kỳ lạ của vua khi muốn gả công chúc Mi-canh cho chàng. Một người hỏi:

-          Nhưng vấn đề là bạn có yêu thích công chúa Mi-canh không?

-          Tôi có gặp nàng lần nào đâu mà nói là yêu thích. Nhưng qua lời sứ giả thì công chúa được vua cha cưng nhất, nàng dễ thương, vóc dáng nhỏ nhắn và đẹp, thân hình rắn chắc, nghe sứ giả nói là nàng chỉ thích được những gì mình muốn. Đặc biệt là nghe nói nàng có má lúm đồng tiền rất xinh.

-          Đúng vậy - thái tử Giô-na-than xác nhận, ta xác nhận điều sứ giả nói, ta cũng nghe em gái ta nói là nó yêu ngươi ngay lúc thấy ngươi nơi buổi chầu sáng nay. Nó mà yêu ngươi thì ngươi khó thoát khỏi tay nó. Liệu mà đồng ý đi, ngươi cũng có phúc đấy.

-          Vấn đề là làm sao có đủ một trăm cái dương bì làm sính lễ. Mà vua đòi những thứ đó làm gì?

-          Dĩ nhiên muốn có thứ đó thì không có cách nào khác là phải giết cho đủ một trăm tên Phi-li-tin rồi cắt dương bì của chúng đem về nộp cho vua. Nghĩa là chúng ta phải giúp Đa-vít giết bọn Phi-li-tin lần nữa.

-          Nhưng tôi nghĩ tới nghĩ lui thấy kỳ quá, mình cắt ?ầu chúng thì ghê sợ quá, nhưng còn có Ỷ nghĩa. Vua lại ra lịnh nạp dương bì của chúng thì khó nghĩ cho tôi - ?a-vít nói.

-          Chuyện đó là của vua. Chuyện của bạn bây giờ là chừng nào ra tay tìm sính lễ?

Thái tử Giô-na-than nói:

-          Càng sớm càng tốt, vì phụ vương ta lúc nầy thay đổi bất thường. Đừng chậm trễ để tránh tin đồn ra ngoài, bọn Phili-tin sẽ có chuẩn bị. Tối nay chúng ta hành sự.

Cả bọn đồng ý dẫn theo năm mươi tên lính lợi dụng ban đêm âm thầm tấn công vào thành người Phi-li-tin. Cuộc tấn công bất ngờ khiến người Phi-li-tin không kịp trở tay, Đa-vít và những người bạn hạ sát được hai trăm tên Phi-li-tin, thay vì một trăm, cắt dương bì giao cho Đa-vít nộp làm sính lễ.

Vua Sau-lơ vô cùng ngạc nhiên vì thấy âm mưu của vua bị phá hỏng, Đa-vít không chết mà còn lập được công trạng lớn thêm nữa. Vua biết rằng Đức Giê-hô-va đã ở cùng Đa-vít ban cho chàng bình an và đắc thắng. Không thể làm gì khác hơn, lần nầy vua Sau-lơ phải gả công chúa Mi-canh cho Đa-vít như lời hứa. Ngoài mặt vua tỏ vẻ vui mừng, ra lịnh tổ chức lễ cưới linh đình, dù bên trong lòng vua cay đắng vì kẻ đáng ghét vẫn còn trước mắt. Tin vui Đa-vít nạp đủ sính lễ làm cho công chúa Mi-canh không còn gì vui hơn, nàng nhảy nhót, ca hát lung tung, chọc phá các cung nữ làm bọn chúng hầu như không chịu nổi trước một nàng công chúa nổi tiếng quậy phá nay có dịp càng quậy thêm.

Một hôn lễ linh đình được tổ chức cho chàng thiếu niên anh hùng Đa-vít cưới công chúa út Mi-canh của vua Sau-lơ. Không ngờ chuyến đi đem lương thực cho các anh ngoài trận tuyến lại đưa Đa-vít trở thành phò mã của vua. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Đa-vít nếm được trái cấm tình yêu, mà trái cấm tình yêu đó lại từ một nàng công chúa. Cuộc sống của Đa-vít không còn yên tĩnh nữa.

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 2 guests online.

Hosting by