You are hereKẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ (Chương III)

KẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ (Chương III)


By admin - Posted on 23 January 2011

KẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ
CHƯƠNG III
RA ĐI
*********************************

Hôm nay, cùng Ba-na-ba bước vào nơi nhóm họp của Hội thánh tại An-ti-ốt, tôi cảm nhận có một điều gì khác thường sắp diễn ra.

Một năm qua, anh Ba-na-ba đã đưa tôi đến sinh hoạt với anh chị em trong Hội thánh tại An-ti-ốt. Rất nhiều người trong thành nầy nhận ra tôi là người trước đây nổi tiếng đdàn áp những người tin theo Chúa Jêsus, nay lại thấy một người cũng nổi tiếng về việc cứu giúp anh chị em nghèo trong Hội thánh là Ba-na-ba cùng đi với tôi. Lúc đầu những cặp mắt tránh nhìn thẳng chúng tôi, họ làm như không thấy chúng tôi, nhưng những cái liếc nhẹ hoặc những ngón tay chỉ chỏ cách khéo léo cũng đủ cho tôi biết rằng họ đang nói về chúng tôi. Có lẽ họ cho rằng anh Ba-na-ba đã bị tôi mua chuộc trở thành người chỉ điểm của tôi để đàn áp Hội thánh của Chúa Jêsus, hoặc tôi đang tìm cách tiếp cận một trong những người theo Chúa Jêsus có lòng tử tế như anh Ba-na-ba - vốn nổi tiếng từ trong Hội thánh tại Giê-ru-sa-lem - để âm mưu gì. Tự nhiên từ lúc đó có một danh từ xuất hiện tại thành An-ti-ốt gọi chúng tôi là Cơ-Đốc Hữu, ám chỉ những người theo Chúa Jêsus thì sống lừa nhau như tôi với anh Ba-na-ba, không ngờ về sau danh từ đặc biệt nầy trở thành đặc danh xưng những người theo Chúa Jêsus.

Suốt một năm qua nhờ sinh hoạt với Hội thánh tại An-ti-ốt, tôi có dịp kiểm chứng lại những điều tôi tìm hiểu suốt hai năm tại Tạt-sơ qua cách sống của những người tin Chúa Jêsus, qua những gì anh Ba-na-ba đã học được từ các sứ đồ tại Giê-ru-sa-lem chia sẻ lại, so sánh với những lời trong Thánh văn mà vị lãnh tụ vĩ đại của người Y-sơ-ra-ên chúng tôi là Môi-se để lại trong Ngũ Kinh, cũng như lời của các tiên tri. Tôi thật vui vì những khám phá mà trước đây tôi đã bị bức màn kì thị tôn giáo và giáo điều che khuất.

Tôi biết rõ Chúa Jêsus thật là Đấng Cứu Tinh mà Môi-se và các tiên tri đã nói đến, Ngài đến thế giới nầy đúng địa điểm, đúng kỳ hạn, đúng dân tộc, đúng chi phái và đúng người mà Ngài đã chọn từ buổi sáng thế. Nói chung, đúng đến từng chi tiết nhỏ.

Tôi biết rõ dân tộc tôi đã từ chối Chúa Jêsus, vì con người thường quan niệm Đấng Cứu Tinh phải huy hoàng, phải sang trọng như một vị vua, thay vì chịu chết cách sỉ nhục và đau đớn như Chúa Jêsus. Họ không nhìn biết rằng Chúa Jêsus phải chết chuộc tội cho họ, cho nhân loại rồi Ngài mới đến làm Vua trên một dân được chuộc, Chúa Jêsus không đến để làm Vua một dân tộc đầy tội lỗi.

Sáng nay, ngày đầu tuần lễ, Hội thánh tại An-ti-ốt cũng như Hội thánh các nơi theo quyết định của Hội thánh tại Giê-ru-sa-lem, lấy ngày thứ nhất trong tuần lễ để nhóm họp thờ phượng Chúa, không theo qui định của giáo hội Do-thái truyền thống giữ ngày Sa-bát nữa. Anh Ba-na-ba đã chia sẻ những lời dạy trong bốn mươi ngày cuối cùng của Chúa Jêsus trên đất sau khi Ngài sống lại mà Ê-tiên có đề cập đến trong miếng da chiên. Những lời dạy nầy lạ lùng, kỳ diệu, bao gồm hai điều mầu nhiệm là Chúa Jêsus muốn mọi người - nghĩa là không chỉ riêng người Y-sơ-ra-ên, mà bao gồm cả nhân loại - được tha tội và ?ược cứu rỗi. Đồng thời nếu những người tin theo Chúa Jêsus làm xong công tác đó sẽ là lúc Ngài trở lại làm Vua trên đất. Mục đích của Chúa Jêsus được bày tỏ dứt khoát là Ngài muốn Hội thánh rao giảng Tin Lành về Nước Đức Chúa Trời khắp đất, để sự trở lại của Chúa Jêsus mau đến.

Sau bài chia sẻ của anh Ba-na-ba, hầu như mọi người đang nhóm lại đều cảm động nhận ra trách nhiệm của cá nhân, của Hội thánh không phải chỉ lo cho chính mình, nhưng nhìn ra vô số người trên thế giới chưa được nghe về Chúa Jêsus là Đấng Cứu Thế, chưa được cứu rỗi.

Tôi cũng vậy, có một sự thôi thúc từ đáy lòng tôi, tôi đã quỳ xuống, nước mắt tôi đã chảy khi nghĩ đến hình ảnh dòng người chưa được cứu đi vào cõi hư mất đời đời. Tôi đã nói với Chúa: "Chúa Jêsus ơi, trong danh Chúa Jêsus Christ con bày tỏ tấm lòng con, con không thể dối lòng, dối lương tâm con. Chúa làm chứng cho con rằng, lòng con đau đớn lắm, con buồn bực lắm, bởi con ước ao có thể chính mình con bị dứt bỏ, lìa khỏi Chúa, vì anh em, bà con theo phần xác của con là dân tộc Y-sơ-ra-ên của con. Chúa Jêsus ơi, dân tộc con là anh em bà con của con, là đồng bào của con, con muốn dân tộc con được tha tội, được cứu khỏi tội lỗi và được hưởng phước lành của Chúa để họ được ở đất cũng như ở trời."

Tôi đã khóc với Chúa rất nhiều, tôi biết dân tộc tôi bao nhiêu năm qua còn lầm than, còn rất nhiều người nghèo khổ, sống cơ cực, họ cần được hỗ trợ để thoát nghèo, cần được sống thịnh vượng. Nhưng tất cả những thứ đó, dân tộc tôi có thể tự tìm cũng như có nhiều người thừa khả nặng giúp đỡ. Duy được cứu trong Chúa Jêsus Christ, thì dân tộc tôi chưa có, và sẽ không bao giờ tự tìm được trong thế gian nầy, ngoài Chúa Jêsus Christ là Đức Chúa Trời yêu thương.

Tôi thấy dân tộc tôi có lòng tôn kính Đức Chúa Trời rất lớn, cái gì cũng đặt ra là do Trời, bởi Trời, từ ánh nắng, giọt mưa, cơn gió, ngay cả bầu không khí đang thở, mọi sự nhờ Trời; khổ cũng kêu Trời cứu, vui mừng cũng ngước mặt nhìn lên cao để tạ ơn Trời. Do lòng tôn kính đó nên dễ bị ma quỉ dẫn dụ tìm cách thờ Trời qua những mê tín dị đoan, dù đó chỉ những con người tầm thường tự xưng ông đạo nầy ông đạo kia.

Tôi nói với Chúa thật nhiều: Chúa Jêsus ơi, con muốn dân tộc con và nhiều người rong thế giới được cứu. Con cảm nhận con mắc nợ người Y-sơ-ra-ên của con, cũng mắc nợ những người học thức hoặc bình dân...

Trong giờ phút cảm động đó, những người điều hành Hội thánh tại An-ti-ốt là Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-hem là người đồng dưỡng với vua Hê-rốt chư hầu, đã đứng lên giữa Hội thánh nêu ý kiến đề nghị Hội thánh lấy đức tin cử giáo sĩ ra đi để rao truyền sự cứu rỗi của Chúa Jêsus cho các nơi.

Tôi thấy mọi người ai cũng vui mừng hưởng ứng, tôi đứng lên xin kể một câu chuyện ngụ ngôn để giảm sự ngột ngạt của buổi nhóm họp. Truyện kể rằng có một con mèo hung dữ thích săn bắt chuột, gây nguy hiểm cho dòng dõi nhà chuột (có tiếng xôn xao cho rằng tôi đang lạc đề). Một Hội đồng chuột được triệu tập họp lại, sau khi bàn luận đã đi đến quyết định sẽ tìm cách đeo cho con mèo một cái chuông nơi cổ, để khi con mèo đi đâu, tiếng chuông sẽ báo tin cho họ nhà chuột biết mà tránh. Một quyết định được toàn thể hoan nghinh - tiếng ồn ào từ hàng người nghe rộ thêm, có vài người to? Ý muốn tôi ngừng kể - nhưng tôi bình tĩnh kể tiếp: Vấn đề là ai bằng lòng ra đi để đeo cái chuông vào cổ mèo? - Tiếng ồn ào chợt dứt, những người nghe hiểu rằng việc mà Hội thánh cảm động muốn truyền bá danh Chúa Jêsus không thể nằm trong quyết định mà là thực hành.

Tôi xin nói tiếp: đạo ở gần chúng ta, ở trong miệng và trong lòng chúng ta. Ấy là đạo đức tin mà chúng ta giảng dạy những ngày qua. Kinh thánh nói rằng: Kẻ nào tin Ngài sẽ chẳng hổ thẹn. Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao giảng, thì nghe làm sao? Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao giảng thể nào? Tôi nhớ lại Tiên tri Ê-sai khi nghe Chúa hỏi: Ta sẽ sai ai đi? Ai sẽ đi cho chúng tả thì vi. Tiên tri đáng kính ấy đã trả lời: Có con dây, xin hãy sai con! Tôi, Sau-lơ, kẻ chịu ơn thương xót của Chúa Jêsus đã không bắt tội tôi phạm thượng, bắt bớ, hung bạo với Hội thánh của Ngài, đã tha thứ và cứu tôi, xin được tình nguyện ra đi làm công cụ ra truyền ơn cứu rỗi cho người Y-sơ-ra-ên cũng như cho dân ngoại!

Tôi bước ra và quỳ xuống giữa Hội thánh cúi đầu chờ đợi sự sai phái của Hội thánh. Ngay lúc ấy, anh Ba-na-ba cũng bước ra quỳ xuống bên cạnh tôi. Cả Hội thánh vỡ òa trong nước mắt, trong tiếng Ha-lê-lu-gia, tất cả quỳ xuống và ai nấy cầu nguyện thiết tha xin Chúa sai chúng tôi và ai cũng hứa nguyện sẽ cầu thay, sẽ dâng hiến cho việc ra đi của chúng tôi, cả phòng nhóm vang lên lời cầu nguyện xin Chúa cho có vô số người được nghe ân điển của Chúa và được cứu.

Đâu đó vang lên những lời hát đầy cảm động:

Hằng muôn linh hồn ta thấy mỗi ngày,
Không nhận Christ, sa bến mê đọa đày,
Mù mịt, ôi đáng đau thương!
Thật vô hi vọng tăm tối, thê lương,
Trông tiền đồ u ám như đêm dài,
Cùng nhau trầm luân mãi mãi,
Khốn cho phận chúng tương lai
Họ như dòng nước trôi đi hoài hoài,
Vạn ức sanh linh ngày ngày.
Cùng nhau trầm luân mãi mãi,
Khốn cho phận chúng tương lai
Bầy chiên đâu cầu xin Đức Thánh Linh,
Cho đầy tình yêu, đức tin, tâm thành,
Mọi vật châu báu kim ngân,
Tại chân Jêsus, đem hết kính dâng
Liên hiệp một nhà mến yêu nhiệm mầu.
Nhìn gương người xưa lưu dấu,
Bước theo Hội thánh ban đầu.

Trong lúc đó, tự đáy lòng tôi nói với Chúa:

Cúi xin Ngài, ban lệnh sai,
Lòng nầy nguyện vâng tiếng Ngài gọi thân ái.
Cúi xin Ngài, vui sai phái.
Thưa: "Dạ có con đây, xin Chúa sai rày."

Và chúng tôi đã được Hội thánh sai đi!

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 2 guests online.

Hosting by