You are hereKẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ (Chương V)

KẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ (Chương V)


By admin - Posted on 24 January 2011

KẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ

CHƯƠNG V
CON TIM BẰNG THỊT
****************************************

Nhiều người biết tôi về sau nầy cứ cho rằng tôi ở độc thân, họ nghĩ rằng tôi có trái tim bằng thép, không biết rung động, và bởi đó mỗi lần có người thích sống cho riêng mình, hoặc nói như một nhà văn: trong lúc mình có thể yêu nhiều người thì tội gì đi yêu một người, thì họ đem tôi ra để binh vực chủ nghĩa độc thân của họ.

Thậm chí có người sống phóng túng trong tình dục cũng đem tôi ra làm bình phong để sống một mình cho dễ phóng túng. Có người dùng lời tôi nói trong thư tôi gởi cho anh chị em trong Hội thánh tại thành Cô-rinh-tô để chủ trương còn nặng nề hơn. Trong thư đó tôi có nói: Luận đến các điều hỏi trong thư anh em, tôi tưởng đờn ông không đụng đến đờn bà là hay hơn. Câu nói của tôi đã được diễn dịch xa hơn thành: con là nợ, vợ là oan gia, chồng là tội báo, hoặc cho rằng: gái có chồng như cổ đeo gông. Nguy hiểm hơn nữa là có người dùng đời sống của tôi '‘không có vợ' để chủ trương có vợ (hay chồng) là ô uế - một lời nói phạm thượng chống nghịch với Đức Chúa Trời là Đấng Thánh khiết dựng nên gia đình cho loài người trong buổi sáng thế, không lẽ Chúa là Đấng Thánh lại ban cho con người một gia đình ô uế?

Thật sự tôi là con người, phàm là con người thì tôi cũng có trái tim bằng thịt, nghĩa là tim tôi cũng biết rung động. Theo luật của dòng Pha-ri-si cho rằng người có gia đình sẽ sống rộng lượng hơn, khoan hòa hơn và luật Môi-se trong Ngũ Kinh thì Chúa ban cho con người mạng lịnh: Hãy sanh sản, thêm nhiều, và làm cho đất đầy dẫy, nên những người như tôi, thuộc dòng Pha-ri-si, muốn gia nhập vào Hội đồng Quốc gia phải có gia đình sớm, theo luật định thì trai từ 18 tuổi trở lên được khuyến khích lập gia đình.

Tuy nhiên, tôi đã lập gia đình khi tôi chưa biết Chúa Jêsus, tôi chưa biết rằng tôi có trách nhiệm ?em tình yêu thương của Đức Chúa Trời thể hiện qua sự chết chuộc tội và sống lại của Chúa Jêsus rao truyền cho dân tộc Y-sơ-ra-ên của tôi và mọi người trên thế giới, tôi cưới vợ vì mưu đồ danh lợi của riêng tôi và tôi đã phải trả giá cho việc sai lầm của tôi, tôi lập gia đình không phải vì Chúa và cũng không vì tình yêu chân thật, chỉ vì cái đẹp, cái danh và cái lợi cá nhân. Bây giờ trong tôi đã hằn sâu một vết sẹo, không phải là dấu ấn. Người mà tôi cưới làm vợ đã có một quan niệm hẹp hòi dù nàng nói nàng kính sợ Đức Chúa Trời.

Trong những ngày lưu động từ nơi nầy sang nơi khác rao giảng danh Chúa Jêsus, nhiều lần trái tim tôi đã nhói đau khi nhìn thấy Sê-pha và các vị sứ đồ khác cùng với người vợ thân yêu của họ chung lòng chung sức phục vu. Chúa. Trong những lúc mệt mỏi vì công việc, vì bị vu cáo, vì những thất bại, vì bịnh tật cơ thể vống yếu đuối của tôi, tôi thèm khát một bàn tay người vợ chăm sóc, một món ăn, một chén nước từ bàn tay thân yêu nấu nướng cho tôi; tôi thèm khát một người vợ ngồi nhẫn nại nghe tiếng than từ đáy lòng tôi để cảm thông ngoài Chúa không ai có thể cảm thông được.

Tôi thấy anh Sê-pha có một mái nhà, có một người mẹ vợ già biết giúp anh phục vụ Chúa Jêsus; một người vợ biết im lặng giấu mình sau anh lo cho anh được rảnh tay hết lòng hết thì giờ cho công việc mở mang vương quốc của Chúa. Thật sự tôi cũng không biết tên vợ của anh Sê-pha, chị ấy giống như vợ của vị lãnh tụ nổi tiếng của người Y-sơ-ra-ên chúng tôi là Giô-suê, dù không được ai biết nhưng tôi tin rằng Chúa biết và lời Chúa phán: phần của người ra trận và người giữ đồ vật phải bằng nhau - ngựa anh đi trước, kiệu nàng phải theo sau - vì Đức Chúa Trời là Đấng Công Bình.

Cũng có người hiểu lầm hoặc cố ý giải thích theo ý riêng câu nói của tôi trong thư gởi cho Hội thánh tại Cô-rinh-tô rằng: Tôi muốn mọi người đều được giống như tôi, và họ không quan tâm đến những gì tôi viết tiếp theo: song mỗi người đã được ban riêng cho mình bởi Đức Chúa Trời, người nầy thể nầy, kẻ kia thể khác. Đức Chúa Jêsus đã ban riêng cho tôi chịu khổ vì Chúa, có lẽ để gặt cái hậu quả bắt bớ đàn áp Hội thánh của Ngài - gieo giống chi thì gặt giống ấy mà, một trong những cái chịu khổ là sống cô đơn trong cái khổ, ôm cái khổ một mình không chia bớt được với ai. Cuộc sống một mình không phải dễ chịu nếu không bởi ơn kêu gọi của Chúa, như Chúa Jêsus đã phán khi các anh em sứ đồ cho rằng phận người nam phải chung thủy với vợ không được li dị thì thà không cưới vợ là hơn: Chẳng phải mọi người đều có thể lãnh được lời nầy, chỉ người sẵn có ban cho như vậy mà thôi.

Tôi thành thật nhận rằng tôi có trái tim bằng thịt và biết rung động! Nhưng vì để hoàn thành mục đích kêu gọi của Chúa Jêsus trên đời sống của tôi, tôi đã dâng trái tim của tôi cho Chúa rồi. Nếu không vì sự kêu gọi đó, tôi đã ngã lòng rồi.

Trái tim của tôi bằng thịt, nên tôi cũng nhớ đến đứa con của tôi. Người cha nào không thương con!? Ngày tôi được Hội thánh tại An-ti-ốt cử đi truyền giáo cùng với anh Ba-na-ba, tôi gặp được Mác là cháu của anh ấy đã tháp tùng cùng chúng tôi. Tôi nhìn thấy Mác như nhìn thấy con của tôi, bao nhiêu thương nhớ dành cho đứa con, tôi đã dành cho Mác. Nhưng Mác đã làm tôi thất vọng đến nổi nóng, chỉ đi được một chặng đường, gặp vài sóng gió trong công việc, Mác đã ngã lòng bỏ chúng tôi và vội trở về với mẹ tại Giê-ru-sa-lem.

Cảm ơn Chúa, ngày tôi đến Lít-trơ, Chúa cho tôi lại có một đứa con đức tin khác, tên là Ti-mô-thê. Dù cha là người lính Hi Lạp đã hi sinh, nhưng Ti-mô-thê được mẹ và bà là người Giu-đa tin Chúa Jêsus làm Đấng Cứu Thế dạy dỗ rất tốt về đức tin trong Chúa Jêsus. Khi biết tôi muốn đem Ti-mô-thê theo trên đường truyền giáo, mong ước đào luyện đứa con nầy trở thành người kế thừa chức vụ của tôi, mẹ và bà của Ti-mô-thê đầy lòng vui mừng dân chàng trai trẻ nầy cho Chúa.

Tôi cũng nói với Ti-mô-thê rằng: Nếu con muốn trở nên người hầu việc Chúa Jêsus như Chúa dạy thì con hãy theo ta; còn nếu con nghĩ rằng hầu việc Chúa là để tìm cho mình một chỗ đứng trong xã hội, một gia tài vật chất, thì thế giới nầy đã thặng dư rồi. Vui biết bao chàng trai trẻ Ti-mô-thê đã hiểu và tình nguyện dâng mình cho Chúa.

Bao nhiêu năm, bao nhiêu chặng đường gian khổ, tôi làm chứng rằng không có ai như chàng trai trẻ Ti-mô-thê đồng tình với tôi để thật lòng lo cho anh em trong các Hội thánh, trong khi ai nấy đều tìm lợi riêng của mình, chớ không tìm của Chúa Jêsus Christ. Anh em các Hội thánh đều biết sự trung tín từng trải của Ti-mô-thê, và biết người là trung thành với tôi về việc Tin Lành, như con ở với cha vậy.

Con trai tôi thật có nhiều khả năng, có học thức vì mang gien của cha là người Hi Lạp, nhất là có lòng rất yêu mến Chúa. Khi biết những khó khăn trong chức vụ của tôi, con trai tôi thường thăm hỏi, chia sẻ vui buồn để an ủi tôi hầu như hằng ngày. Nhiều lúc công việc của tôi nhờ đứa con trai nầy chuẩn bị trước, giữ gìn cho tôi những sách mà tôi có được.

Ngày tôi bị đế quốc La Mã bắt giam vì cớ rao giảng danh Chúa Jêsus, tôi đã luôn nhớ đến con trai Ti-mô-thê của tôi một mình đơn độc trong chức vụ tại thành Ê-phê-sô. Tôi biết con trai tôi đơn độc trong chức vụ vì những kẻ ghét tôi cũng ghét lây, cũng có người ganh tị những điều con trai tôi có được; cũng có người không thích vì đứa con nầy rất thẳng thắn không dung chịu những hình thức thiếu bề trong.

Tôi đã viết thư cho con trai tôi trong chức vụ như những lời trăn trối, ước mong chức vụ của tôi có một đứa con tiếp bước.

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 2 guests online.

Hosting by