You are hereKẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ (Chương VI)

KẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ (Chương VI)


By admin - Posted on 25 January 2011

KẺ THÙ THÀNH NÔ LỆ
CHƯƠNG VI (Chương Cuối)
LỜI ĐỂ LẠI
****************************

Người ta nói "lời người ra đi bao giờ cũng quan trọng và thành thật", tôi nghĩ có lẽ đúng (?). Tôi cũng muốn ghi tiêu đề Chương nầy là "Lời Người Ra Đi", nhưng nghĩ là việc mình ra đi có gì quan trọng, vì mình đi là về với Chúa. Vấn đề là có gì để lại không? Có người nói: Sống lâu hay chết yểu không quan trọng, vấn đề là trong lúc còn sống anh đã làm gì? Có một kịch sĩ nói: Anh sống trên đời làm ích lợi gì cho xã hội, mà chết đi rồi anh còn cản trở sự lưu thông,  nghe mà hổ thẹn với lòng, với Chúa.

Vả lại người đời thì nói: Sinh Ký Tử Quy, sinh là gởi tạm trên đất, chết là trở về. Theo lẽ thường thì người ta bảo người gần qua đời là gần đất xa Trời, nhưng người tin Chúa Jêsus thì phải nói gần Trời xa đất. Tôi thường nói với anh em trong các Hội thánh mà tôi được đến thăm rằng 'được ở với Chúa là điều tốt hơn. Tôi đã trải qua nhiều lần tưởng đã về ở với Chúa: những lần đau bịnh tưởng đã gặp Chúa, vì có những người chung quanh tôi bịnh nhẹ hơn tôi, có điều kiện chữa trị đầy đủ hơn tôi, nhưng đã đi trước tôi; những lần bị tù đày vì Chúa, những người trong tù cho rằng tôi không thể sống sót, nhưng rồi Chúa biết sự sống của tôi còn ích lợi cho nhiều người, nên tôi vẫn còn sống đến bây giờ.

Trong bức thư thứ nhất gởi cho con trai trong chức vụ, tôi nhắc con nhớ rằng mục đích của chức vụ giảng dạy lời Chúa ấy là sự yêu thương, lòng tinh sạch, lương tâm tốt và đức tin thật mà sanh ra. Có nhiều người dự phần vào chức vụ lúc đầu thật có những yếu tố đó, nhưng rồi về sau xoay bỏ mục đích ban đầu, đi tìm những lời vô ích, muốn được làm thầy mà không hiểu điều mình nói hoặc điều mình tự quyết. Tôi nhắc con tôi nhớ rằng lỗi lầm lớn nhất đời người là muốn làm thầy người khác, đó là lý do Chúa Jêsus dạy đừng để ai gọi mình bằng thầy, chính Chúa Jêsus cũng phán Ngài không gọi người tin Ngài là đầy tớ nhưng gọi là bạn hữu, bạn thân của Ngài.

Lỗi lầm xảy ra trong chức vụ là vì những người làm chức vụ không hề có kinh nghiệm được cứu, được đổi mới, biết ơn Chúa Jêsus Christ đã cứu ra sao. Tôi đã làm chứng lại đời sống của cá nhân tôi trước khi tin Chúa Jêsus vốn là người phạm thượng, hay bắt bớ đàn áp những người tin theo Chúa Jêsus cách hung bạo, đánh đập, tù đày, chém giết là những hành động hằng ngày của tôi. Tôi cũng làm chứng thế nào Chúa Jêsus đã lấy ân điển cứu tôi.

Tôi biết dù là con đức tin, con trong chức vụ, nhưng Ti-mô-thê thật yêu thương tôi như con với cha, tuy chưa bao giờ tôi nghe được tiếng gọi "cha" từ đứa con nầy. Tôi tôn trọng sự thầm lặng đó, nhưng trong thâm tâm tôi lúc nào cũng chờ đợi được nghe. Trong bức thư thứ nhất nầy tôi khuyên con tôi lấy sự cầu nguyện để tha thứ ngay cả kẻ đã giam cầm, sắp giết ‘'cha chức vụ' của mình.

Điều tôi đầy lòng lo lắng là việc điều hành Hội thánh với bao phiền phức, đối diện với bao hạng người, kể cả những người có chức vụ, mà Ti-mô-thê lại còn quá trẻ thiếu kinh nghiệm.

Bức thư thứ hai tôi viết khi tôi sắp ra pháp trường của đế quốc La Mã chịu rơi đầu vì danh Chúa Jêsus. Cảm ơn Chúa cho tôi là còn được viết bức thư nầy cho đứa con trong chức vụ. Tại sao? Vì chắc chắn trong lòng Ti-mô-thê có rất nhiều khủng hoảng trước cái chết sắp xảy đến cho tôi. Vốn bản tánh có chút rụt rè, nhút nhát, lại nghe tin tôi là người Ti-mô-thê luôn xem như chỗ dựa của chức vụ, nhiều lần còn nói với rằng tôi là một ‘anh hùng’ của con nữa (tôi lấy làm xấu hổ khi con tôi nói như vậy).

Tôi nói với con tôi rằng: "Đức Chúa Trời không ban cho chúng ta tâm thần nhút nhát, bèn là tâm thần mạnh mẽ, có tình yêu thương và giè giữ". Dù có nhiều người cho rằng họ chịu sung sướng do hầu việc Chúa thì cũng đừng lấy ý đó làm hổ thẹn khi thấy tôi chịu khổ, vấn đề là chúng ta chỉ được chịu khổ vì Tin Lành mà thôi, vì sự kêu gọi của Chúa Jêsus cũng bao gồm kêu gọi để chịu khổ vì Chúa nữa. Nhiều người thế hệ của tôi sau tôi đã hiểu lầm theo một tà giáo Tin Lành Thịnh Vượng, nên cho rằng đi hầu việc Chúa sẽ vinh thân phì da, do đó khi gặp sự cực khổ, bắt bớ thì liền vấp phạm. Có nhiều người đã đi sai mục đích rao giảng danh Chúa Jêsus mà họ đã có từ lúc đầu được gọi, cái nguy hiểm là lý lịch quá khứ như những người đến nói với Chúa rằng: chúng tôi chẳng từng mà nói tiên tri sao? Nhơn danh Chúa là trừ quỉ sao? Nhơn danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Đối với Chúa thì chỉ là con số không, nhưng lý lịch quá khứ đó đã che mờ hiện tại của người đó với mọi người chung quanh.

Tôi biết rằng mỗi thế hệ sẽ qua đi. Người đời không biết Chúa cũng có câu nói cần học: "Danh vị lớn không nên mang lấy mãi, công việc lớn không nên gánh mãi. Quyền thế lớn không nên giữ mãi. Uy thế lớn không nên bám, cho nên tôi khuyên con tôi phải biết đào tạo những thế hệ kế thừa, lãnh đạo là đào tạo, lãnh đạo thành công khi nào mình ra đi vẫn có người tiếp nối và công việc bền vững. Tôi nói với con tôi: những điều con đã nghe nơi ta ở trước mặt nhiều người chứng, hãy giao phó cho mấy người trung thành, cũng có tài dạy dỗ kẻ khác.

Rất tiếc con tôi lớn lên trong chức vụ ít thấy những bậc ông cha âm thầm hi sinh, chỉ nghe nói lại những bậc lãnh đạo nổi tiếng, giống như ngoài thế gian người ta chỉ biết những vị chỉ huy mà không biết đến những người lính hi sinh. Vì vậy, tôi tha thiết kêu gọi con tôi hãy cùng tôi chịu khổ như một người lính giỏi của Chúa Jêsus Christ, nếu có được làm sĩ quan của Chúa thì hãy coi đó là ân huệ của Chúa, nhưng lòng của vị sĩ quan đó bao giờ cũng phải là một người lính giỏi của Chúa.

Tôi biết con tôi và các thế hệ sau phải sống trong một thời đại mà Chúa Jêsus đã nói trước: tội ác sẽ thêm nhiều, lòng yêu mến Chúa của nhiều người sẽ nguội lần, nghĩa là thế hệ hầu việc Chúa của con tôi sẽ đối diện với nhiều cám dỗ hơn, nhiều tội lỗi hơn nên sẽ dễ vấp ngã hơn. Nói như vậy không phải để bào chữa khi mình vấp ngã, nhưng để tỉnh thức. Và con ơi, người chưa tin Chúa có những câu mà con cần học:

  • Trên đường đời không vấp ngã là điều tốt, nhưng vấp ngã mà đứng dậy được là điều tốt hơn.
  • Đừng sợ thất bại. Lần thứ nhất thất bại cần phải có, vì nhờ đó mà ý chí của ta thêm cứng cáp; lần thất bại thứ hai có ích ợi; lần thứ ba mà ta vẫn đứng vũng, thì ta thật sự là một con người. Anh sẽ như chùm nho chin trên đá sỏi không có thứ nho nào ngọt hơn.
  • Không phải người nào có tài năng đều thành công hết; nhưng không có người nào thiếu tài năng mà thành công được lâu bao giờ.
  • Điều cần thiết ở đời không phải là biết lợi dụng những thắng lợi, kẻ ngu nào cũng biết. Nhưng biết lợi dụng những thất bại mới là điều cần thiết. Muốn được như vậy thì phải thông minh. Chính cái thiên tư đó phân biệt người khôn với kẻ ngụ
  • Đời anh không phải là một đường thẳng mà là một đoạn thẳng. Ngay bây giờ hãy làm một đoạn thẳng nữa xuất phát từ điểm gãy hôm nay.

Còn Lời Chúa dạy trong sách Châm ngôn 24:16, người công bình dầu ngã bảy lần, cũng chổi dậy. Tôi đã nhìn thấy nhiều người trong chức vụ đã vấp ngã, trong đó cũng có cá nhân tôi, có người đã nằm dài, có người ngồi dậy được; cũng có nhiều người vấp nhưng không chịu ngã và tưởng rằng không ai biết như vua Sau-lơ ?ã ngã hai lần nhưng cấm không cho tiên tri Sa-mu-ên nói ra, cuối cùng cũng ngã trên chính lưỡi gươm của mình còn kéo theo các con. Chuyện là chuyện chổi dậy, không phải ngã hay không ngã.

Duy có điều nầy làm tôi chua xót là những người vấp ngã không được ai đỡ dậy, đôi khi còn bị đạp xuống thêm. Việc dừng lại và đỡ người vấp ngã dậy còn quan trọng hơn so với việc giành được vinh quang cho cá nhân. Thật sự, ai cúi xuống nâng người bị ngã thì sẽ vươn thẳng dậy, nâng người khác là tự nâng bản thân mình. Tôi đã vấp ngã từ một quá khứ yếu đuối mà nhiều người nhớ mãi, tôi đã vấp ngã vì bỏ chạy để cứu sự sống tại thành Đa-mách, và vấp ngã nhiều, nhưng anh Ba-na-ba đã được Chúa dùng để đỡ tôi đứng dậy, Anh đã gác lại mục đích riêng để giúp tôi đứng dậy. Thôi thì thay vì hận thù những người muốn đạp mình xuống, dù biết rằng vinh quang của mình phải đạp trên đau khổ của người khác là tội ác, tôi chia sẻ với người đã ngã rằng hãy kiếm một cách nào đó để tha thứ, vì đó là cách anh sống trong dời nầy.

Bây giờ, tôi để lại lời nầy cho con tôi là Ti-mô-thê:

"Gởi con trai Ti-mô-thê, dù chưa một lần con gọi tôi là cha, nhưng tôi vẫn xem con là con của tôi, một đứa con chức vụ.

Cha làm một người hầu việc Chúa là theo ý muốn của Đức Chúa Trời bởi sự kêu gọi của chính Chúa Jêsus Christ, cha quả quyết như vậy, mục đích để rao truyền sự sống trong Chúa Jêsus Christ cho mọi người.

Cha nhắc con nhớ rằng con được Chúa Jêsus cứu và kêu gọi phục vu. Ngài ấy là nhờ ân điển, nghĩa là cha con chúng ta không có giá trị gì đối với Chúa, nhưng vì yêu thương mà Chúa cứu và gọi chúng ta.

Cha muốn con luôn nhớ đến sự thương xót của Chúa, vì chúng ta vốn là yếu đuối, bao lần vấp ngã, nhưng Chúa vẫn chậm nóng giận chúng ta ăn năn ngồi dậy, như bài thơ mà cha tâm đắc:

Nhưng lòng Chúa quá bao la,
Dù cho bao phen con yếu đuối,
Thành tâm ăn năn thống hối,
Thì Ngài lại thứ tha.

Có lẽ con muốn hỏi cha về nhiều người vấp ngã nhưng làm như không vấp ngã và làm như không ai biết. Cha đã nói với con về vua Sau-lơ rồi, ông vẫn làm vua nhưng Đức Giê-hô-va đã từ bỏ Sau-lơ và một ác thần đã nhập vào để khuấy phá Sau-lơ. Cha nghĩ rằng đó là mối họa cho Hội thánh. Cha muốn con làm Đa-vít, người có tội, không phải chỉ có lỗi, nhưng biết ăn năn.

Cha muốn con đứng vững trên Lời Chúa là Kinh thánh là điều con đã học nơi cha, hãy giảng dạy điều Kinh thánh dạy, đừng giảng dạy ý riêng mình muốn nói như người đời dạy: hãy suy nghĩ điều anh nói, đừng nói điều anh nghĩ. Cha biết có rất nhiều người ngày nay chỉ '‘giảng, dạy' (không biết có nên dùng hai động từ thiêng liêng nầy không) điều họ muốn nói, đưa ra một cách sống nào hợp thời, hoặc một kinh nghiệm cá nhân nghe dường như có thật, tiếc thay những điều đó không có thật trong đời sống cá nhân của họ, hoặc một cách tổ chức hay điều hành Hội thánh mà họ chưa bao giờ áp dụng. Mỗi lần giảng dạy, còn phải cầm lấy Kinh thánh, bám chặt Kinh thánh, tuyên bố Kinh thánh phán, đó là uy quyền của chức vụ, chứ không phải là việc quát tháo, đi tới đi lui, làm một diễn giả hùng biện.

Cha được dạy rằng: Có những bài giảng đầy đủ là những bài giảng có đầu tư tài liệu; cũng có loại bài giảng hay vì diễn giả có tài hùng biện; còn loại bài giảng cảm động nữa, nghĩa là bài giảng đưa ra những hình ảnh bi thương hoặc diễn giả có tài diễn xuất, làm người nghe cảm động khóc được. Cha nói với con rằng đó không phải là những loại bài giảng Chúa muốn. Loại bài giảng Chúa muốn cha con chúng ta rao giảng là loại bài giảng có Thần quyền, tức là Chúa dùng để bắt phục người nghe làm gì cho Chúa. Dĩ nhiên, muốn bài giảng có Thần quyền thì cha con chúng ta phải sửa soạn đầy đủ, phải chuyên tâm tập luyện giảng, khi ấy Chúa mới ban quyền năng.

Kết quả giảng dạy Kinh thánh phải được thể hiện qua ích lợi của sự giảng dạy là người nghe được sự dạy dỗ, có lỗi thì bị cáo trách, có tội thì được sửa phạt, rốt lại là làm cho người nghe trở nên càng ngày càng giống Đức Chúa Trời trong sự công bình và thánh khiết của một người thuộc về Đức Chúa Trời.

Cha ở trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt Chúa Jêsus Christ là Đấng sẽ đoán xét kẻ sống và kẻ chết, để chuẩn bị cho ngày tái lâm của Chúa Jêsus Christ đến mau, cha khuyên con trung tín giảng dạy lời Chúa, hết lòng khuyên bảo dù gặp thời hay không gặp thời, dùng lòng yêu thương quở trách, khuyên bảo, nếu cần phải sửa trị thì sửa trị, không nản lòng nản chí, dù biết rằng quỉ dữ và vui thú thế gian sẽ làm mù mắt, che tai họ, họ sẽ thích nghe chuyện huyễn hoặc, phù phép hơn là lẽ thật từ Kinh thánh. Và nhất là cha mong tinh thần hết lòng rao giảng danh Chúa Jêsus đã ở trong cha sẽ ở trên con gấp đôi dù con phải chịu cực khổ làm công việc của người giảng Tin Lành.

Đời người sinh, lão, bịnh, tử, là con đường chung của cả thế gian, như vua Đa-vít đã nói với con mình là Sa-lô-môn, bây giờ cha cũng muốn nói với con. Vốn dĩ cha có một sức khỏe không tốt dù có bác sĩ Luca bên cạnh hi sinh săn sóc cho cha, chịu cực khổ những ngày tù đày vì Chúa, tuổi của cha cũng đã quá ‘tri thiên mệnh’ như người đời nói, cha biết kỳ qua đời của cha đã gần rồi. Cha để lại lời căn dặn nầy:

  1. Về cá nhân con, chớ để người ta khinh con vì trẻ tuổi, nhưng hãy lấy lời nói, nết làm, sự yêu thương, đức tin và sự tinh sạch mà làm gương cho các thánh đồ. Cha rất muốn con đọc từ từ từng từ ngữ nói về những hành động làm gương, và nhất là làm gương cho các thánh đồ, không phải chỉ làm gương cho những người chưa biết Chúa. Dĩ nhiên là làm gương tốt! Con cũng phải chăm chỉ đọc sách để luôn tấn tới trong ân điển phục vụ Chúa trong một thế giới mà tiên tri Đaniên đã tiên báo: học thức sẽ được thêm lên; như lời bác Sêpha đã dạy: hãy thêm cho đức tin sự nhơn đức, thêm cho nhơn đức sự học thức, và cứ thế thêm lên mãi.
  2. Về phần cha, cảm ơn Chúa đã ban ân điển của Ngài khiến cha đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin. Cha biết rằng Chúa đã để dành phần thưởng cho cha. Cha chỉ muốn con đừng lấy sự qua đời của cha làm buồn lụy. Cũng đừng giữ xác cha lại để người nầy kẻ kia tán dương hoặc gièm chê qua những bài gọi là bài giảng như cha thường nghe trong các tang lễ mà cha có dự, hoặc họ tán dương làm vinh hiển Chúa bị che mờ; hoặc họ tán dương những điều không có thật. Cha nhớ lời của một người hầu việc Chúa đã nói với Chúa: nếu trong ý muốn cho phép của Ngài, vinh dự đến với con từ Hội Thánh Ngài, thì xin đừng để con quên rằng ngay chính trong những giờ đó con không đáng giá chút nào với ân điển Ngài, và rằng nếu người khác biết con tường tận như con biết chính mình thì họ sẽ rút lại những vinh dự đó hay ban tặng cho những người khác xứng đáng nhận lãnh chúng hơn con.

Và cha mượn lời của người hầu việc Chúa đó để chấm dứt cuộc đời và những lời trên đất của cha: Rồi thì, ôi Chúa của con, khi con già yếu, kiệt sức và quá mệt mỏi để tiếp tục, xin hãy chuẩn bị cho con một chỗ ở trên nơi cao kia và hãy khiến con được ở chung nhóm với các thánh Ngài trong sự vinh hiển đời đời vô cùng. Amen.

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 0 guests online.

Hosting by