You are hereÁM ẢNH 2 (Kịch Bồi linh)

ÁM ẢNH 2 (Kịch Bồi linh)


By admin - Posted on 08 March 2011

Đây là vở kịch Án Ảnh thứ hai thuộc dạng bồi linh. Xin Chúa ban phước trên vở kịch để được Chúa dùng tỉnh thức con cái Chúa trước ngày Chúa Jêsus tái lâm.

Mục sư Trần Thái Sơn.


ÁM ẢNH (ii)
(Người Bị Bỏ Lại)

KỊCH 2 MÀN 2 CẢNH

KỊCH TÍNH:

  • Tiếp theo Ám Ảnh (I). Ba-ra-ba đã tin nhận Chúa Jêsus.
  • Mang tánh chất bồi linh
  • Cơ-Đốc nhân không chống đối, nhưng đầy tình yêu thương giống như Đấng Cơ-Đốc (Luca 23:34), và không bao giờ chối bỏ niềm tin (Math. 10:32-33)

LƯỢC TRUYỆN:

Sau khi Ba-ra-ba tin Chúa, nhơn một lần lính La-mã kiểm tra tù phạm, Ba-ra-ba bị cám dỗ chối Chúa để được tha ra khỏi nhà giam, bất chấp sự khuyên can của Xa-hắc. Sau đó, Ba-ra-ba ăn năn tội, nhưng bị lừa gạt tham gia đốt thành La-mã gọi là để trả thù người La-mã giết Chúa Jêsus. Do đó, Ba-ra-ba bị bắt giam. Và lần nầy ông trở thành người bị bỏ lại không được dự phần chết vì Chúa. Ba-ra-ba đã gục xuống vì mối ám ảnh: "Tôi là người bị bỏ lại".

NHÂN VẬT:

  • Ba-ra-ba: tù phạm
  • Xa-hắc: tù phạm, ốm yếu, trung tín với Chúa
  • 2 người lính La-mã và một sĩ quan.
  • Trưởng lão Giăng: già yếu nhưng sáng suốt và đầy yêu thương.
  • Vài Cơ-Đốc nhân bị tù.

CHUẨN BỊ:

  • quần áo cũ hóa trang tù nhân
  • quân phục La-mã
  • 2 thẻ bài lớn có hình Chúa Jêsus Christ
  • một dao nhỏ
  • một màn rọi hình Thập tự (hoặc dùng một thập tự lớn bằng gỗ)
  • một cây búa để tạo âm thanh đóng đinh.

ÁNH SÁNG: Cảnh hơi tối trong nhà giam.

NHẠC NỀN: Thánh ca 333 (Mặt gặp mặt)

Biệt Thánh ca: 'Anh Thấy Không ?'

MÀN I

(Cảnh phía ngoài một phòng giam. có một tên lính cai ngục đang canh gác. Sĩ quan La-mã bước vào)

Cai ngục: Bẩm quan lớn, đây là hầm giam những tử tội khổ sai.

Sĩ quan: Còn bao nhiêu người trong đó ?

Cai ngục: Dạ, bẩm quan lớn, còn hai tên.

SQ: đem cả hai ra đây.

Cai ngục: Dạ. (Cai ngục bước vào dẫn hai tù nhân ra đẩy tới quì xuống trước Sĩ quan).

SQ: (chỉ một tù nhân) Tên kia. Ngươi tên gì ?

Tù nhân: Dạ, thưa quan. Tôi tên Xa-hắc.

SQ: Ngươi ở đây bao lâu rồi ?

Xa-hắc: Dạ, được hơn hai năm.

SQ: (nhìn tù nhân còn lại) Còn tên kia. Ngươi tên gì ?

Tù nhân: Dạ, thưa quan, tôi tên Ba-ra-ba.

SQ: (lặp lại) Ba-ra-ba à. Cái tên nghe quen quen (suy nghĩ). Ngươi ở đây bao lâu rồi ?

Ba-ra-ba: Dạ, gần một năm.

SQ: Ngươi đứng lên cho ta xem.

(Ba-ra-ba đứng lên, mặt cúi xuống. SQ đi quanh nhìn dò xét)

SQ: Có lẽ là hắn. (hỏi Ba-ra-ba) Có phải ngươi là tên cướp Ba-ra-ba nổi tiếng vùng Tử Hải ?

Ba-ra-ba: Dạ, thưa quan, trước đây tôi như thế.

SQ: (mỉm cười đắc chí) À, thì ra vậy (gật gật đầu vẻ thích thú). Ba-ra-ba. Tên cướp lừng danh của vùng Tử Hải hôm nay đã ở đây. (Hỏi) Có phải ngươi từng thoát án tử hình nhờ Ông Thầy giảng đạo Jêsus phải không ?

Ba-ra-ba: Dạ phải. Chính Chúa Jêsus đã chết thay cho tôi.

SQ: (lặp lại) Chúa Jêsus chết thay cho tôi ! (Ha... ha... Ngươi nói làm cho ta tưởng ngươi là môn đồ của Ông Thầy giảng đạo Jêsus vậy.

Ba-ra-ba: Dạ, đúng vậy. Bây giờ tôi thật là môn đồ của Chúa Jêsus, vì Ngài đã chết thay cho tội lỗi tôi.

SQ: (ngạc nhiên, dừng lại nhìn Ba-ra-ba) Ngươi nói sao ? Ngươi là môn đồ của Ông Thầy giảng đạo Jêsus à ?

Ba-ra-ba: Dạ, thưa quan, đúng vậy.

SQ: Ngươi trở nên môn đồ Jêsus từ khi nào ?

Ba-ra-ba: Dạ từ khi bị giam nơi hầm ngục nầy.

SQ: Thế à. Còn tên kia thì sao ? (chỉ Xa-hắc)

Xa-hắc: Dạ thưa quan. Tôi cũng là môn đồ của Chúa Jêsus.

SQ: Thế là nghĩa lý gì ? Ngươi ở đây làm sao biết được về Ông Thầy giảng đạo Jêsus mà tin với tưởng ?

Xa-hắc: Dạ, có một môn đồ của Chúa Jêsus bị giam vào đây với tôi và đã chết. Người đó đã nói rất nhiều về Chúa Jêsus cho tôi biết. Người đó nói rằng: Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời, vì yêu thương nhân loại, nên đã đến thế gian chịu chết trên thập tự giá, chịu chôn và đã sống lại để ban sự cứu rỗi cho người tin Ngài. Trước khi chết, người đó đã tỏ ra một sự bình an lạ lùng qua một một bài hát mà tôi còn nhớ:

(Xa-hắc hát Thánh ca 333, câu 3 và 4)

(1) Ôi sung sướng thay hồi thấy Chúa tôi,
Lúc đau thương lo buồn qua rồi,
Khi muôn lối quanh quẹo trang thẳng bằng,
Mọi sự mờ ám rõ vô ngằn
ĐK:   Khi tôi đối mặt cùng Ngài vui bấy,
Xa tít bên kia tinh cầu nầy;
Ôi, tôi đối mặt Ngài đầy vinh hiển.
Mặt gặp mặt hưởng phước vô biên

Ôi, khi đối mặt Ngài phước biết bao,
Đối mặt Jêsus tường mực nào.
Ôi, tôi đối mặt cùng Cứu Chúa rày,
Yêu tôi trời bể sánh khôn tày.

SQ: (mỉm cười) Thôi, suýt chút nữa người đã làm cho ta trở nên môn đồ của Jêsus rồi. Nhưng ngươi có biết mặt Chúa Jêsus của ngươi ra sao không ?

Xa-hắc: Dạ, người đó có khắc hình Chúa Jêsus cho tôi trên thẻ bài mà tôi đang đeo đây.

SQ: Đưa ta xem. (Xa-hắc đưa thẻ bài. SQ vừa xem vừa gật gù). Còn tên kia (chỉ Ba-ra-ba), thẻ bài ngươi có hình Chúa Jêsus của ngươi không ?

Ba-ra-ba: Dạ có. (Ba-ra-ba đưa thẻ bài cho SQ)

Cai ngục: (Giận dữ) Dạ bẩm quan. Tụi nó cả gan lấy thẻ bài của Hoàng đế La-mã khắc hình Jêsus cho mình. Xin quan cho phép tôi trị tội chúng.

SQ: Không. Sao lại làm thế. Người có tội là ngươi đấy. Ta muốn ban ơn cho hai tên tù nhân nầy.

(SQ quay lại Xa-hắc và Ba-ra-ba với thái độ vui vẻ)

SQ: Nầy, hai tên kia. Hôm nay ta muốn ban ơn cho các ngươi. Ta muốn cho hai ngươi được tự do ra khỏi hầm ngục tối tăm nầy. Thế nào? Bằng lòng không?

Xa-hắc và Ba-ra-ba: Dạ, chúng tôi mang ơn quan (Xa-hắc và Ba-ra-ba vui mừng)

SQ: Để nhận được điều đó, các ngươi hãy làm cho một điều nhỏ thôi.

(SQ rút ra một con dao nhỏ. Xa-hắc và Ba-ra-ba chờ đợi. Cai ngục ngơ ngác nhìn theo con dao)

SQ: Đây, các ngươi cầm lấy con dao nầy và gạch bỏ hình ảnh của Chúa Jêsus các ngươi, để chứng tỏ rằng việc các ngươi tin Chúa Jêsus là sai lầm.

(SQ đưa thẻ bài và con dao cho Xa-hắc)

Xa-hắc: Dạ thưa quan. Xin quan thương chúng tôi. Tôi nghĩ rằng việc tôi tin và trở nên môn đồ của Chúa Jêsus đâu có gì sai quấy. Chính nhờ niềm tin nơi Chúa Jêsus, mà đời sống được biến đổi, từ một tên trộm cướp, giết người, tôi đã ăn năn quyết định từ bỏ. Chúa Jêsus đã ban cho tôi sự vui mừng để sống những ngày trong hầm tối nầy chờ quan ân xá. Xin quan thương mà đừng bắt tôi làm một việc chối bỏ Chúa Jêsus của tôi.

(Xa-hắc quì xuống)

SQ: Ta hỏi ngươi lần cuối: hoặc ngươi thi hành lịnh của ta để được tha; hoặc quyết định tin Chúa Jêsus để chịu tử hình ?

Xa-hắc: Xin quan tha cho và cho tôi được giữ lòng tin nơi Chúa Jêsus, Đấng chết thay tôi, cứu tôi và an ủi tôi.

SQ (quay sang Ba-ra-ba) Còn ngươi thì sao ? (SQ đưa thẻ bài và con dao cho Ba-ra-ba)

(Ba-ra-ba nhìn SQ, rồi nhìn Xa-hắc. Sau đó cúi đầu nhìn xuống suy nghĩ)

SQ: Ta không chờ đợi đâu. Cầm lấy và gạch bỏ. Dễ quá. Chỉ một hành động nhỏ như thế mà thoát khỏi hầm giam. Cầm lấy (đưa tới)

(Ba-ra-ba từ từ đưa tay nhận)

Xa-hắc: Ba-ra-ba. Chúa là Đấng chết thay cho anh. (Xa-hắc chồm tới can ngăn. Cai ngục lấy gươm chận lại)

(Ba-ra-ba cầm thẻ bài và dao, nhìn Xa-hắc. Thình lình Ba-ra-ba gạch thật mạnh và nhanh)

SQ: (cười đắc chí) Có thế chứ. Đem tên kia đi hành hình. Cho tên nầy ra khỏi hầm giam. (SQ bỏ đi)

(Cai ngục kéo Xa-hắc đi. Xa-hắc đứng dậy, buồn bả nhìn Ba-ra-ba rồi bước đi vài bước dừng lại)

Xa-hắc: (nhìn lại Ba-ra-ba) Anh Ba-ra-ba. Chúa Jêsus có phán: "Ai xưng ta ra trước mặt thiên hạ, ta cũng sẽ xưng họ trước mặt Cha ta trên trời. Ai chối ta trước mặt thiên hạ, ta cũng sẽ chối họ trước mặt Cha ta trên trời? Xin Chúa tỉnh thức anh để đừng bị bỏ lại.

Cai ngục: (quát) Đi. Đi mau (xô Xa-hắc đi)

(Xa-hắc bước vài bước rồi quay lại nhìn Ba-ra-ba. Còn Ba-ra-ba đau đớn bụm mặt gục xuống)

MÀN II

(Cảnh nhà giam, có một số tù nhân (bao giờ cũng phải chẳn) đi qua đi lại, nét mặt suy nghĩ. Ở một góc ngoài, một cụ già đang ngồi với nét mặt bình thản)

Tù nhân: Thưa Trưởng lão Giăng, thật lạ. Sao tự nhiên Hoàng đế La-mã lại đổ cho Cơ-Đốc nhân chúng ta đốt thành Lamã, để rồi bắt chúng ta giam vào đây ?

Trưởng lão: Điều đó do Hoàng đế La-mã có chủ ý con ạ. Họ thấy Đạo của Chúa phát triển, nhiều người được cứu khỏi tội lỗi, họ thấy Cơ-Đốc nhân chúng ta không cùng họ theo sự dâm dật bậy bạ, thì họ lấy làm lạ và gièm chê. Hoàng đế ra lịnh đốt thành để xây lại theo cách ăn chơi phung phí của họ. Gặp phản ứng của dân chúng. Hoàng đế sợ nên đổ tội cho Cơ-Đốc nhân chúng tạ

(Trưởng lão ngừng lại, nhìn lên cao)

Thôi con à, Hãy yêu thương lẫn nhau. Hãy tha thứ cho họ.

Tù nhân: (Vẻ tức giận) Thưa Trưởng lão Giăng. Chúng ta phải phản kháng việc nầy mới được.

Trưởng lão:Vô ích con à. Hãy tha thứ cho họ. Con không nhớ họ cũng từng giết Cứu Chúa Jêsus Christ của chúng ta. Thế mà Chúa Jêsus vẫn cầu nguyện cho họ: Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì. (ngừng lại như tưởng nhớ)

(có tiếng mở cửa và một tên lính Lamã đẩy một tù nhân vào)

Lính: Đây. Các ngươi còn chối cãi nữa không ? Tên nầy xác nhận hắn là môn đồ của Jêsus và chính hắn đốt thành La-mã. Tên kia (hỏi tù nhân vừa mới vào), có đúng không ?

Tù nhân mới: (khẳng khái) Đúng. Tôi là một Cơ-Đốc nhân. Tôi đốt thành Lamã để trả thù cho Chúa Jêsus.

Lính: (cười đắc chí) Ha... ha... Sáng mai các ngươi sẽ bị xử tử.

(Lính đi ra và có tiếng khóa cửa)

(Tù nhân vây lấy tù nhân mới vào)

Tù nhân cũ: Anh là Cơ-Đốc nhân à ? Anh tên gì ?

Tù nhân mới: Phải. Tôi là Cơ-Đốc nhân. Tên tôi là Ba-ra-bạ

(Các tù nhân lặp lại: Ba-ra-ba)

Tù nhân cũ: (quay lại vị trưởng lão) Thưa Trưởng lão Giăng, Trưởng lão có biết người nầy không ?

Trưởng lão: Ta không nhớ. Nhưng tên của y làm ta nhớ một người (Trưởng lão nhìn Ba-ra-ba). Ba-ra-ba. Anh cho ta hỏi vài câu.

(Ba-ra-ba bước lại phía Trưởng lão)

Trưởng lão: Anh có thật là Cơ-Đốc nhân không ?

Ba-ra-ba: Dạ, đúng như vậy.

Trưởng lão: Tại sao anh đốt thành Lamã ?

Ba-ra-ba: Tôi muốn trả thù cho Chúa Jêsus. Trước đây tôi tin nhận Chúa Jêsus, nhưng bị họ cám dỗ chối Chúa để được thoát khỏi hầm mộ. Sau khi tôi ăn năn, tôi có dịp tiện đến thành Lamã, có người bảo tôi rằng các Cơ-Đốc nhân đang đốt thành trả thù cho Chúa Jêsus. Tôi tham dự và bị bắt.

(các tù nhân cũ đang ngồi quanh chú ý câu chuyện)

Trưởng lão: Ba-ra-ba. Tôi muốn hỏi có phải anh từng ở Giê-ru-sa-lem không ?

Ba-ra-ba: Dạ, phải.

Trưởng lão: Thế thì, có phải anh chính là người mà Chúa Jêsus đã chết thay cho tại Tòa án của Phi-lát không ?

Ba-ra-ba: Dạ, chính là tôi.

(các tù nhân cũ lập tức bàn tán xôn xao)

Tù nhân cũ: (tức giận) Nhưng anh có biết anh đốt thành Lamã là ký tên vào bản án mà Hoàng đế Lamã muốn trút vào Cơ-Đốc nhân chúng ta không ? Chúng ta là Cơ-Đốc nhân không bao giờ làm việc xấu xa đó.

Trưởng lão: Thôi, các con ạ. Chúng ta hãy yêu thương lẫn nhau. Hãy tha thứ, vì Chúa đã chết thay cho người nầy.

(Có tiếng mở cửa. Một tên lính Lamã bước vào)

Lính: (quát tháo) Tất cả hãy chuẩn bị ra pháp trường. Hai người vào một. Lão già kia, Hoàng đế đặc ân miễn tội chết, nhưng ông bị đày ra đảo Bát-mộ

(Các tù nhân xếp hàng đôi, nhưng còn lại Ba-ra-ba lẻ hàng)

Lính: Tên kia (chỉ Ba-ra-ba) Ngươi không được đứng vào hàng những người nầy. Ngươi ở lại để làm chứng về những người ccốt thành.

Ba-ra-ba: (van nài) Xin cho tôi được ffứng vào hàng các Cơ-Đốc nhân.

Lính: Im. Lui ra. (quay ra cửa truyền lịnh) Đi.

(Các tù nhân đi hàng đôi. Trưởng lão chống gậy đi sau cùng, quay lại nhìn Ba-ra-ba)

Trưởng lão: Ba-ra-ba. Tôi có lời nầy nói với anh (Trưởng lão hát Thánh ca 453: "Dặn lòng, trung tín. Anh em hô chính khẩu hiệu nầy. Tận trung. Gìn lòng tin. Tận trung theo vua vinh hiển nay. Dặn lòng. Trung tín. Tuy anh em dối ta gạt Thầy. Dù trường hợp nghịch bấy. Nên theo Ngài từng giây. Nguyện Chúa thấy anh tín trung đây.

(Các tù nhân từ từ đi ra, vừa đi vừa nhìn lại Ba-ra-ba. Ba-ra-ba bụm mặt khóc. Thình lình sực tỉnh chạy theo trong lúc cửa nhà giam đang khóa lại. Ba-ra-ba quỵ xuống đau đớn)

Ba-ra-ba: (Kêu lên) Chúa ơi. Con là người bị bỏ lại sao ? Con là người bị bỏ lại sao ?

MÀN HẠ

Tags

Tìm Kiếm

Tin Nhắn Mới Nhất

Thành Viên Đang Online

There are currently 0 users and 0 guests online.

Hosting by