Thơ

EM NHỎ SALEM

O little child of Salem

(Tim Challies)

THƠ CỦA Q.V.

CHÚC TÌM AI

THƠ

“Kính thăm ÔB. Mục sư Trần Thái Sơn”


Đôi lời tôi gởi gọi là

Thơ nầy gởi đến Ông Bà thông công
Ông Bà nay mạnh khỏe không?
Chắc công việc Chúa rộn Ông Bà hoài.

LỜI NGUYỆN CẦU BÉ NHỎ

LỜI NGUYỆN CẦU BÉ NHỎ.

***

005 NGÀY VUI HƠN HẾT

 

NGÀY VUI HƠN HẾT.

(Bài thơ của con cái Chúa thuộc Hội thánh Đông Phú - Cần thơ, là ông BẢY ĐỜN tặng tôi nhơn dịp tôi về thăm Hội thánh ngày 20 tháng năm 2009)

Ngày vui hơn hết đây là,

Tôi nay được gặp ông bà Mục sư.

Lòng tôi đây cũng dường như

Tuổi mà còn cỡ bảy mươi chưa già,

Bởi vì găp được ông bà,

Ở tại bên Mỹ rất xa trở về.

Lòng đầy phần khởi vui ghê,

Mấy năm xa vắng không hề gặp nhau.

Lúc ông còn ở ra vào,

Bây giờ xa vắng làm sao không buồn?

004 ĐÊM KHÔNG NGỦ


ĐÊM KHÔNG NGỦ

(bài thơ của ông Võ Đình Toàn, một con cái Chúa thuộc Hội thánh tại Mepu – Bình thuận,viết lại cảnh hoạn nạn 30 của Hội thánh tại đó, tặng tôi nhơn dịp tôi đến thăm Hội thánh Mepu ngày 14 tháng 6 năm 2009)

 

Bao năm sống cảnh gian nan

Chịu nhiều bắt bớ, cơ hàn đắng cay.

Con cái Chúa di chuyển từng ngày,

Không nơi yên ổn sum vầy thờ Cha.

Chiên con chịu cảnh không nhà,

Rày đây mai đó thật là thảm thương.

Có khi tưởng đã cùng đường,

Bởi nhiều gian khổ nào lường được đâu.

Trải qua khó nhọc ưu sầu,

Nhiều con cái Chúa quay đầu ra đi.

Biết bao giọt lệ tràn mi,

Khóc cho chiên lạc, khóc vì khó khăn.

Cuộc sống đầy những thăng trầm,

Không tia hi vọng, chẳng màng cậy trông.

Ngỡ rằng như thế là xong,

Hội thánh mơ ước theo dòng thời gian.

Ngay trong những lúc nguy nàn,

Chúa Jêsus đến ủi an, dắt dìu.

Từ trong gian khổ hẩm hiu,

Có nhiều chiên đã làm liều đứng lên.

Quyết tâm xây dựng ngồi đền,

Bằng chính nưóc mắt, bằng quên thân mình.

Biết bao là nghĩa, là tình,

Người già, người trẻ dâng mình thờ Cha.

Bắt đầu nhóm họp tại nhà,

Khong đông người lắm nhưng mà vẫn vui.

Gian nan đâu dễ thối lui,

Ma quỉ tìm cách khiến xui đủ điều.

Khó khăn đâu chỉ báy nhiêu,

Chiên con bị bắt gây nhiều tổn thương.

Ba mươi năm một đoạn trường,

Gian nan thử thách trăm đường đắng cay.

002

Đời Mình

(Tôi đọc được Bài Thơ nầy trên Báo, không nhớ tên Tác giả, thấy hợp với lòng mình, nên xin ghi lại một đoản khúc để tâm sự với Quê Hương)

Bỗng thấy đời mình như bóng mây,

001 Khải tượng

Khải Tượng

Thế sự chẳng qua một giấc nghì,

Tranh danh, đoạt lợi, để làm chi?

Triệu triệu đồng bào còn hư mất,

Sao chẳng ai cho kế sách gì?

                                  Trần Thái Sơn

Nội dung tin RSS